Hiển thị các bài đăng có nhãn Race of Love. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Race of Love. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013

[Fanfic] RACE OF LOVE (Ssangchu Fic) (Chapter 22)

Tên fic: Race of Love

Author: Hoathachthao28

Editor: Vy_julie

Rating: K

Chapter 22


BIẾN CỐ

Trời bắt đầu đổ mưa, cơn mưa rào của mùa hạ quất những hạt nặng trĩu lên cửa kính, gió lớn thổi rạp những ngọn cỏ ngoài vườn. Hyun Joong vừa cõng Ji Woo vừa nhìn ra bên ngoài, nghĩ xem fan từ khi nào lại gọi anh là “thần mưa”, chẳng hề biết con bé nằm trên lưng anh đã ngủ ngon lành. 



“Hyun Joong ssi!” – Hwang Bo khẽ khều anh – “Đặt con bé lên giường giúp vợ”

Hyun Joong quay đầu lại, má anh chạm phải mái tóc tơ mềm của Ji Woo, con bé giờ mềm nhũn trên lưng anh y như miếng bọt biển xốp mềm nằm trên bãi cát. A ... trẻ con thực là những sinh vật kì lạ, chúng nhiều lúc “nguy hiểm” thế kia mà có lúc lại hiền lành dễ chịu như thế này, anh nghĩ thầm.

Hwang Bo nhìn Hyun Joong nhẹ nhàng đặt Ji Woo xuống giường, không hiểu sao cảnh tượng ấy khiến cô không sao rời mắt khỏi anh. Đàn ông, hình như khi họ thực sự chuyên tâm làm một việc gì đó đều hết sức quyến rũ, ví dụ như đeo tạp dề nấu mì tôm, ví dụ như chăm chú ngồi vẽ truyện tranh, cũng có thể là lúc họ vừa nhẹ nhàng đặt một đứa trẻ xuống giường từ trên lưng họ, môi mím lại, mắt mở to, con ngươi không ngừng đảo qua lại nghe ngóng xem đứa trẻ có bị thức giấc không ...


“Chồng tốt nhất nên lựa lúc này mà về, khi Ji Woo tỉnh dậy, nó sẽ nghĩ tất cả chuyện vừa rồi là một giấc mơ” – Hwang Bo ngừng lại vì Hyun Joong cứ nhìn chằm chằm vào cô, ừ thì ý nghĩ này của cô có hơi chút bất khả thi – “Hoặc vợ sẽ bắt nó nghĩ như thế”

“Vợ, đừng làm xấu hình ảnh của vợ nữa. Đừng để Ji Woo biết thực ra dì nó là cô ngốc nhà hàng xóm. ‘Dì ấy định lừa mình sao?’-‘Thôi được rồi mình sẽ giả vờ là mình tin lời dì ngốc vậy’, nó sẽ nghĩ như thế đấy. Vợ không biết cháu gái vợ đáng sợ như thế nào sao?”

“Ừ, cũng phải, vừa rồi đến chồng còn biến thành chú ngốc nhà hàng xóm trước mặt nó nữa kìa. Thôi, tóm lại vụ này vợ sẽ lo, chồng mau về đi”

“Haizz” – Hyun Joong thở dài – “Mưa to gió lớn như vầy mà vợ tôi đẩy tôi ra ngoài cửa. Thiệt tình ...”

“Vợ xin lỗi” – Hwang Bo ngẩng đầu chớp chớp mắt, vẻ mặt vô cùng áy náy.

“Ya, nếu xin lỗi không mà được thì còn cần cảnh sát ...” – Hyun Joong không hề nói tiếp nữa, Hwang Bo vừa hoàn thành lời xin lỗi của mình bằng một hành động hết sức chân thật, cô kiễng chân đặt một nụ hôn lên má anh. Và chỉ có thế, anh mỉm cười rồi đi thẳng ra ngoài cửa không hề quay đầu lại.



Cô gái này nói mình không hề biết làm hành động dễ thương.


Cô gái này nói mình không hề đáng yêu chút nào.


Khỉ thật, chút hành động này khiến tim anh đập loạn tùng xạ rồi.


.

.

.



Jin Guk nhìn những tấm ảnh dần hiện lên dưới ánh đèn vàng nhạt, tâm trí hắn chợt nhớ đến Hwang Bo của 10 năm về trước, rapper của nhóm nhạc Charka. Thực ra cũng chẳng phải thi tuyển gì mà ngay lập tức được debut trong nhóm nhạc do hắn quản lí. 

“Chết tiệt! Nếu không phải tại số tiền nợ đó ...” – Jin Guk rít răng chửi thầm, nếu không phải vì hắm ham mê cá độ cờ bạc rồi nướng sạch số tiền đầu tư của Charka vào sới bạc, hắn đã không bị mất chức quản lí và ngồi tù 4 năm. 

Điều không ai biết chính là hắn và Hwang Bo lúc đó lén lút hẹn hò, số tiền Hwang Bo kiếm được cũng đưa hết cho hắn.

Hắn nghe nói Charka vì thế mà tan rã, Hwang Bo sau đó không hề đến thăm hắn, hắn nghĩ cô ta rồi cũng sẽ hết thời nhanh chóng thôi. Hắn cũng không cảm thấy thương xót, hắn đâu yêu Hwang Bo, chỉ là lợi dụng cô ta mà thôi.

Những bức hình bày trên bàn, chứng cứ cho thấy Hyun Joong thường xuyên lui tới căn hộ của Hwang Bo. Jin Guk nhếch mép cười, hắn nghĩ nếu lần nữa đem những bức hình này cho quản lí của Hyun Joong hắn sẽ lại bị tên béo đó giở trò. 

Trò chơi chỉ thú vị nếu hắn làm cho con mồi của hắn đau đớn. Nếu ... hắn đưa cho Hwang Bo thì sao nhỉ? Và cả Hyun Joong nữa. Thực tình, hắn tò mò, tình yêu của bọn họ thực ra là cái thứ quái quỷ gì ...


.

.

.



Nếu không vì tên ngốc Jae Joong nài nỉ ỉ ôi mấy ngày, Hyun Joong đã không đến cuộc hẹn này. Những cuộc hẹn xem mặt luôn bắt đầu bằng chủ đề thời tiết rồi bàn đến chính trị và kết thúc bằng những cái cúi đầu 90 độ y như trong quân đội Bắc Hàn. Nhàm chán!

Đã thế anh lại còn mặc nhầm chiếc sơ mi của Jae Joong, mùi nước hoa của thằng ngốc đó lởn vởn xung quanh khiến anh tưởng tượng khuôn mặt khả ố của tên đó như cũng đang bay lượn xung quanh anh. Vô-cùng-khó-chịu!

Hyun Joong xem giờ, còn 5 phút nữa mới đến giờ hẹn, anh tìm một góc khuất trong nhà hàng gọi điện cho Hwang Bo


“Buin, vợ đang làm gì vậy?” – Hyun Joong hỏi vì những tiếng ồn ào trong điện thoại


[Chỗ này à, vợ chuẩn bị xem nhạc kịch. Nếu chồng có thời gian thì cũng xem thử đi, vô cùng thú vị. Ya! Brian, cốc nước đó của tôi ...]

“Brian? Vợ đi cùng Brian sao?”

[Ờ, còn có cả Boram nữa]

“Người ta đi hẹn hò mắc mớ gì vợ chui vào làm bóng đèn vậy?”

[Hứ, chúng ta hẹn hò có dễ dàng gì đâu mà bọn họ được phép dễ dàng. Ôi, vợ lại thành người xấu nữa rồi, thôi được rồi, chồng cứ nghĩ vợ thành người xấu đi, đi dòm ngó bọn họ chán chết nên được. Đất nước của chúng ta không biết từ bao giờ lại ngập tràn những người theo chủ nghĩa cơ hội như vậy. Chỉ vì có thông báo mua vé 3 người thì sẽ được giảm giá 20% nên mới đi mua ồ ạt rồi kiếm ra không biết bao nhiêu cái bóng đèn tấp nập ra vào rạp thế này đây]

Hyun Joong bật cười, anh biết cô đi với bọn họ để tránh tin đồn cho bọn họ. Hwang Bo của anh tốt bụng thế nào chứ.
“Chồng đoán ông chủ rạp này cũng là một cái bóng đèn, cơ bản ông ta muốn đất nước ta có thêm nhiều cái bóng đèn như ông ta nên mới bày ra trò này. Mà vợ xem MV mới của chồng rồi chứ?”

[Ừm ...] – MV “Kiss Kiss” của Hyun Joong lấy bối cảnh bên bờ biển, quả thật khiến Hwang Bo không thể không nhớ đến những kỉ niệm của Ssangchu.

“Thấy thế nào?”

[Cái đó ... chồng, MV này ... rất đẹp. Bài hát cũng rất hay nữa.]

“Ầy, nhận xét kiểu gì thế? Lên mạng đọc còn phong phú hơn”

[Thế thì chồng lên mạng mà đọc, xì. Đến giờ rồi, vợ tắt máy đây]

“Ôi cái cô này thực tình ...” – Cái điện thoại thực tình oan ức.


“Sunbaenim ...” – Hyun Joong ngẩng lên. Trong đầu anh chợt tua lại giọng lải nhải mất 4 phút 36 giây của Kim Jae Joong

Tôi biết thừa kiểu của cậu rồi, vừa dễ thương vừa gợi cảm, là người có ý chí kiên định muốn ăn thua với cậu đến cùng. Có khả năng theo kịp suy nghĩ của cậu, ờ, vài cái suy nghĩ điên khùng cấp độ cao của cậu. À, lại còn phải khiến cho cậu có cảm giác thoải mái, giống như không phải hẹn hò mà là đang đi chơi cùng bạn bè đúng không. Ya, tôi kiểm tra hết rồi, cậu biết gì không, cô gái này tương thích đến 99% rồi đấy. Cậu đang thắc mắc vì sao lại là 99% chứ không phải 100% đúng không? Cơ bản thì trên đời này làm gì có thứ gì hoàn hảo đâu thằng nhóc này.

99% ư? Hwang Bo còn là 1000% ấy. Ế, 1000% chẳng phải bằng 100 sao?

“Sunbaenim ...” – Jessica đưa tay búng một cái trước mắt Hyun Joong. Nếu là người khác thì cô đã nghĩ họ bị cô hút hồn mới thành ra thế này, riêng với anh thì lại khác, khuôn mặt không biểu lộ chút cảm xúc nào, giống như không hề đặt cô vào tâm trí vậy. Khiến cô cảm thấy khó chịu, càng muốn có được sự chú ý của người đàn ông này. Thêm vào đó, cô gái vừa rồi nói chuyện với Kim Hyun Joong, mối quan hệ của hai người hẳn là không bình thường.

“Gặp như thế này tự nhiên lại có suy nghĩ ngại ngùng. Hyun Joong ssi ...” – Jessica đưa tay gạt mấy lọn tóc vàng, khẽ ngước mắt nhìn lên – “chúng ta cứ xem như bạn bè gặp gỡ bình thường được không ạ?”

“Ừm” – Hyun Joong khẽ gật đầu chào rồi bước theo Jessica vào.

------------------------------------

(update)

Jessica nhẹ nhàng dùng dao và nĩa cắt thịt, vừa khẽ kín đáo nhìn người đối diện. Đây không phải lần đầu hai người bọn họ gặp mặt, cô đã gặp anh vài lần trong những show ca nhạc nhưng ấn tượng nhất có lẽ là lần ở Strong heart. 

“Có gì thú vị sao?” – Hyun Joong mở lời trước khi thấy Jessica mỉm cười một mình

“Em đang nhớ chuyện uống rượu em kể trong strong heart, tiền bối, anh nhớ lần đó không?”

Hyun Joong nghĩ ngợi một lúc, khuôn mặt giãn ra giống như trong đầu hoàn toàn trống rỗng, không khỏi khiến Jessica càng buồn cười.

“Tiền bối, vẻ mặt thành thật của anh khiến em có chút buồn đấy. Chuyện 3 nam 1 nữ cũng nhau uống rượu đó mà anh không nhớ sao?”

“À …” – Hyun Joong ngẩn người. Là chuyện Jessica cũng mấy người bạn uống rượu. Vì khu nhà của anh và Jessica gần nhau nên anh lúc đó bị đặt nghi vấn là người con trai đó. – “Chúng ta cũng từng đi uống rượu vài lần nhưng anh vẫn cảm thấy chuyện lần đó rất oan ức”

“Bây giờ chúng ta cùng nhau uống là hết oan mà” – Jessica nâng ly rượu vang lên, khóe môi khẽ nâng nhẹ dịu dàng.


.

.

.


Nhà hàng shimsangton ngày cuối tuần khá đông khách, thậm chí ngay cả bà chủ Hwang Bo cũng phải xắn tay vào bếp nấu những món đặc biệt. Đã vậy anh chị cô còn cùng với Ji Woo đến quán ăn tối, con bé vừa đến đã chạy ngay vào bếp bám lấy cô, nghịch ngợm hết chỗ này chỗ kia. Cô dụ thế nào nó cũng không chịu ra ngoài, còn đe dọa nếu cô không cho nó xem cô nấu ăn sẽ đem chuyện “chú quảng cáo gà rán” trốn trong tủ quần áo nhà cô ra kể cho bố nó biết. Trời ạ, con bé này nó giống ai mà khiến cô khổ quá vậy? Mãi đến khi bố mẹ nó tâm tình ngọt nhạt bên bàn ăn xong đưa nó về cô mới cảm thấy nhẹ người.

Bên ngoài, chỉ còn vài bàn ăn vẫn còn khách. Những khuôn mặt nhìn nhau cười nói không ngừng, những món ăn bốc khói nghi ngút, khiến cho người ta có cảm giác ấm áp khó tả. Hwang Bo không biết từ bao giờ cứ như vậy ngồi chống tay vào cằm nhìn ngắm bọn họ. 

Cô chợt nghĩ đến Hyun Joong, tự nhiên muốn cùng anh ăn tối ấm áp như vậy. Vì thế cô liền đứng dậy, đem một ít nguyên liệu còn lại trong bếp lái xe đến nhà anh. Sao lại là nhà anh chứ không phải nhà cô như mọi khi ? Đến nơi rồi cô mới ngẩn người ra nghĩ, hình như chưa bao giờ bọn họ gặp nhau ở bất kì chỗ nào khác ngoài nhà cô cả. 

Cô tắt đèn trong xe, chỉ để ánh sáng từ mấy chiếc đèn trong tầng hầm chiếu vào và ngồi suy nghĩ trong yên lặng. Anh … cũng từng chờ đợi cô giống như thế này sao? Cô nắm lấy vô lăng, cảm giác một mình trong bóng tối như thế này thật nhàm chán. Tuy cô sống một mình đã nhiều năm nhưng không mấy khi cô để mình chịu cảm giác nhàm chán như vậy. Cuộc sống của cô, ừm, rất phong phú. 

Shimsangton và Muhan Girls là công việc, mẹ cô, anh chị cô, còn có con nhóc Ji Woo lém lỉnh và Jins là người thân, mỗi tối đều có thể đi ăn uống ở những nhà hàng khác nhau cùng bạn bè hoặc không thì tự nấu ăn tự thưởng thức. 

Cô có bằng lái xe mô tô phân khối lớn, có đai đen Taekwondo, có bằng chứng nhận lặn còn có thể cưỡi ngựa, leo núi, chạy maraton. 

“Thứ mình có nhiều nhất là thời gian thì phải” – Cô kết luận.

Trong khi thời gian lại là thứ người đó thiếu nhất. Mỗi lần comeback hay trong dự án drama, một ngày 24 giờ dường như chẳng đủ nữa. Có khi vài tháng cô mới thấy mặt anh, cũng chỉ đủ để cô nấu cho anh một bữa cơm và cùng nhau nói vài câu chuyện. Kể ra cũng có cái lợi, Hwang Bo bật cười nghĩ, bận như thế thì làm gì có thời gian để mắt đến cô nào nữa.

Có ánh đèn quét qua trước mặt Hwang Bo, chiếc xe quen thuộc đi đến gần. Hyun Joong đã về. Cô nhìn túi nguyên liệu để bên cạnh, trong đầu đã bắt đầu tưởng tượng ra những món sẽ nấu tối nay, khẽ mỉm cười.

.

.

.


Nhà để xe dưới tầng hầm của tóa nhà S


Hai chiếc xe ô tô nối đuôi nhau đi vào, âm thầm đỗ lại ở hai nơi cách xa nhau. Jessica bước xuống chiếc xe màu hồng của mình nhưng còn chần chờ chưa bước đi vội, cô đang chờ chủ nhân của chiếc xe màu đen kia bước xuống. 

Bóng của Jessica đổ dài trên kính xe màu đen của Hwang Bo, một tay khoác chiếc túi xác hàng hiệu, tay kia lướt trên màn hình điện thoại. Bên trong xe mình, dù biết là kính xe tối màu nên người ngoài không thể nhìn vào bên trong, không hiểu sao tim Hwang Bo vẫn đập thình thịch. Cô cúi đầu thấp xuống, hai tay nắm chặt lấy vô lăng, lướt ánh mắt sang phía Hyun Joong, anh cũng vừa xuống xe nhưng còn đứng lại để nghe điện thoại. 

Tối nay anh bảnh bao trong bộ vest màu đen, chiếc sơ mi bên trong là chiếc sơ mi chính tay cô mua cho anh, Hwang Bo nhận ra ngay và không ngăn được một niềm vui nhỏ dâng lên trong lòng mình. 

“Oppa!” – Giọng Jessica vang lên ngay trước mặt Hwang Bo khiến cô chú ý.

Chà, Hwang Bo vốn không phải người thích tò mò chuyện người khác đâu nhé. Nhưng cái câu oppa ngọt sớt này khiến cô tò mò. “Oppa” sao? Những cô gái tuổi 20 thật đáng ghen tị!

“Không thể trực tiếp chào hỏi nên em đành tạm biệt anh qua điện thoại vậy. Cám ơn anh vì bữa tối rất ngon. Oppa comeback hwaiting nhé!”


Đợi đã, Hwang Bo bất chợt nhìn theo ánh mắt của Jessica, comeback ư? Lẽ nào…


P/s: MV Kiss Kiss bên trên ở đây ạ, mọi người xem thử xem có bị nhớ ssangchu không nhé


Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013

[Fanfic] RACE OF LOVE (Ssangchu Fic) (Chapter 21)

Tên fic: Race of Love

Author: Hoathachthao28

Editor: Vy_julie

Rating: K

Chapter 21


KẾ HOẠCH HẸN HÒ




Jin Gook đi lại trước khu nhà của Hwang Bo, rít một hơi thuốc lá rồi lại quét mắt nhìn quanh. Lần trước tình cờ hắn thấy Hyun Joong đi theo Hwang Bo, theo dõi bọn họ cả nửa ngày, đến một rạp chiếu phim nhỏ, hắn cố ý gây sự với Hyun Joong. Lại tiếp tục dùng miệng lưỡi mãi mới lấy được cuộn băng từ tay nhân viên bảo vệ. Nghe nói Hyun Joong sắp comeback, hắn vội vàng mang cuộn băng đến đe dọa, không ngờ cuối cùng chính hắn lại bị quản lí của Hyun Joong đe dọa sẽ lôi hắn ra tòa thành ra xôi hỏng bỏng không. 



Không thể ngờ một Hwang Bo nhẹ dạ cả tin trước đây bị hắn dắt mũi mà giờ khiến hắn lao đao như vậy. Kim Hyun Joong thực sự theo đuổi cô ta sao? Chuyện nực cười gì thế này? Jin Gook hắn muốn tin cũng không sao tin nổi.


Có ánh đèn pha ô tô chiếu đến, hắn vội nép mình sau bức tường. Máy ảnh lăm lăm trong tay chực chờ. Vậy mà hắn suýt nữa  suýt nữa đánh rơi máy ảnh. Là Shinhwa Eric sao? 


Chờ đã, còn một người đàn ông nữa bước đến ...



***





Sáng sớm, những tia nắng len qua tấm rèm cửa chiếu vào căn phòng. Hwang Bo khịt mũi, mùi rượu lởn vởn xung quanh khiến cô muốn hắt hơi mà không được, thành ra cứ khụt khịt sụt sịt mãi. Cô ngồi dậy, đưa tay tháo vỏ gối rồi vơ luôn cả chăn, xong đâu đấy bước xuống giương lột tấm ga trải giường ra. Thao tác y như một con rô bốt.

Haizz, cô thở dài rồi ôm cả đống chăn gối đó bước xuống tầng, thả vào một chiếc chậu lớn.  Lại đi ra uống một ngụm nước lạnh cho tỉnh táo rồi buộc cao tóc lên.

“Ai gu, nhiều lần rồi thì sẽ không còn giật mình vì nhìn chính mình trong gương nữa” – Hwang Bo vỗ nước vào mặt rồi nói với chính mình trong gương.

Nhắm mắt nghĩ ngợi, hôm nay không phải ngày quay Muhans Girl nhưng cô phải đến shimsangtong, bếp trưởng nói có món ăn mới chờ cô duyệt, buổi chiều đi thăm mấy đứa trẻ trong cô nhi viện Hy Vọng, tối nay cô cũng phải đi dự event nữa. Liếc mắt nhìn đống chăn gối dưới chân, cô đá cái chậu một cái rồi vặn vòi nước.


Dù sao thì cũng phải tắm đã.


Ở tuổi 30, mỗi người đều có một đống kế hoạch chồng chéo lên nhau. Nếu là người khác, giờ này đang phải tất bật nấu bữa sáng rồi tay mang cặp, tay cầm bánh mì, lại phải nhanh chóng đưa con đến trường, trong đầu còn phải suy nghĩ về nội dung cuộc họp buổi sáng, bla bla ...

Còn cô ấy à, việc duy nhất cần làm bây giờ là nằm dài trong bồn tắm, mắt nhắm nghiền, hát oang oang


“Em không còn là người con gái anh từng biết. Em vẫn luôn xinh đẹp, còn đáng yêu hơn nữa, em thực sự rất hạnh phúc. Ta da da da da  ta da da da da ~ ~ Yeah! Yeah! Rồi thời gian trôi qua, em nhận ra mình cần sự tin tưởng của anh ~~~”



Hyun Joong lăn qua lăn lại rồi ngã bịch xuống đất, cũng tại chiếc sô pha quá nhỏ để có thể lăn lộn như vậy. Giọng hát khàn khàn cùng với liên khúc bất tận của ai kia khiến người-không-thể-dậy-sớm cũng phải mở mắt. Ngồi ngơ ngẩn một lúc, Hyun Joong đứng dậy bước vào phòng ăn, càm lấy chai nước còn chưa đóng nắp trên bàn tu ực một hơi. Giọng hát kia vẫn vang lên trong phòng tắm, còn có phần hào hứng hơn lúc nãy, Hyun Joong bật cười.

“Hôm qua chơi chưa đã hay sao mà giờ còn ở trong đó sập sình ầm ĩ như vậy?”  - Anh lắc đầu thở dài – “Ai gu ~ tôi phải làm gì với cô vợ thích đi club còn hơn cả chăm sóc chồng này đây?”

Nghĩ lại đêm qua bị cô nôn sạch ra chiếc sơ mi rồi còn túm cổ áo anh đòi đánh anh nữa. Hyun Joong khẽ nhíu mày, cô gái này thật là vô cùng bạo động. 


Hwang Bo cuốn mái tóc ướt lại, mặc vào một bộ quần áo thoải mái rồi đi ra. Chợt thấy lục xục trong phòng ăn, cô im lặng lắng nghe 

“Choang!”

“Ầy, cái vung này, mày đừng chống lại tao nữa, ở yên trên nồi, mau!”

“Xịch xịch!”

Gì thế này? Có ai đang ở trong bếp của cô sao? Hwang Bo nhìn quanh rồi cầm lấy chai dầu gội đầu thủ chắc trong tay, nhón chân bước vào bếp. 

Nhìn thấy bóng lưng dài kia, cô mới thở phào một hơi


“Thật là ... shillang làm vợ giật mình đấy” – ngó nồi mì đang sôi bốc khói trắng trên bếp, cô bật cười – “shillang đang nấu mì sao? Ôi đáng yêu thật đấy”

“Ne, tôi vì cô vợ thích đi club mà nấu mì đây”

Hwang Bo khịt khịt mũi, lại muốn hắt hơi nữa rồi – “hắt ... xì! Lại là cái mùi kinh khủng này nữa. Là ở áo sơ mi của shillang sao? Sao áo của shillang lại có mùi rượu thế?”

“Buin nghĩ xem tại sao?” – Hyun Joong vừa đổ mì ra bát vừa lãnh đạm nói

“Không lẽ nào, hôm qua shillang cũng uống say rồi nôn ra áo mình hả?” – Hwang Bo chớp chớp mắt nói

“ ... Người già trí nhớ thường không tốt, chồng hiểu mà. Ăn mì đi. Cũng tại vợ mà sashimi hôm qua bị bẩn hết rồi”

Hwang Bo nhìn thái độ bất lực của Hyun Joong mà bật cười lớn, cô giành lấy vung xoong rồi gắp một gắp mì lớn – “Mianhae omma, lát nữa con sẽ giặt áo cho omma.” – nhìn Hyun Joong trước mặt đang ăn mì, Hwang Bo đột nhiên nhớ lại trước đây họ cũng cùng nhau ăn mì như vậy –“Shillang nhớ lần chúng ta ăn mì trong sân trượt băng không? Lần đó shillang nhường vợ ăn hết mì”

“Nhớ, mẹ sẽ vì con gái mà nói mình không muốn ăn mì. Ôi đứa con gái không hiểu chuyện này của tôi” – Hyun Joong giả bộ khóc rưng rức rồi gắp một miếng kim chi bỏ vào vung xoong của Hwang Bo, lại đổi nét mặt nói – “Ăn xong buin có muốn đi hẹn hò với chồng không?”

“Hẹn hò?” – Hwang Bo suýt sặc mì, căn bản bọn họ không thể nào hẹn hò với nhau được

“Ừm, hẹn hò. Hôm nay vợ có lịch trình gì à?”

Hwang Bo không trả lời mà vội vớ lấy điện thoại vào mạng tìm kiếm. Chẳng phải Hyun Joong sắp comeback sao? Lẽ thường phải bận rộn đi quảng bá hay lại xảy ra scandal nào rồi? Mạng vẫn chưa load xong khiến cô càng lo lắng.

“Buin làm gì vậy?”

“Đâu có chuyện gì xảy ra đâu” – Hwang Bo nhìn đống thông tin hiện ra, thở nhẹ một cái rồi ngước mắt lườm Hyun Joong – “ Lại tính lừa vợ, shillang thật là đáng ghét”

“Lừa buin gì? Hôm nay chúng ta sẽ hẹn hò” - Hyun Joong đột nhiên nghiêm túc khiến cô có chút không quen

“Không được rồi, lát vợ phải đến shimsangtong làm việc. Vợ cũng là giám đốc đấy, rất bận rộn. Shillang chẳng phải đang comeback sao? Không bận à?”

“Haizz, buin không cần đến shimsangtong cũng được mà, Jaksal của chồng cũng cần bán hàng chứ, Shimsangtong của vợ đang thu hút hết khách của chồng đấy. Hôm nào chồng phải đến đó thăm dò mới được”

“Đừng có mơ, người nổi tiếng đến quán của vợ là phải để chữ kí lại đấy. Chồng dám không?”

“Thì ra còn có chiến lược như thế nữa ...” – Hyun Joong gật gù

“Shillang thực sự không có kế hoạch gì sao?” – Hwang Bo nhìn xoong mì chỉ còn lại nước, đứng dậy mang xoong đi rửa. Tự nhiên nhớ ra họ đang giận dỗi, không biết sao giờ lại thành chuẩn bị đi hẹn  hò. Cũng may cô đang quay lưng lại nên anh không nhìn ra nét mặt của cô bây giờ.

“Ừm, chỉ phải vẽ truyện tranh thôi. Hay vậy đi, chơi kéo lá búa, nếu vợ thắng thì vợ đi làm, còn thua thì ở nhà hẹn hò với chồng. Chúng ta vẫn hay giải quyết mọi chuyện như thế còn gì. Vợ, lại đây đi!” 

Hwang Bo bật cười, lại cái giọng hào hứng ấy, mỗi lần chơi kéo lá búa là shillang của cô lại hừng hực khí thế. Cô giả như không để ý, chỉ im lặng rửa bát, chợt thấy vòng tay siết lấy eo mình, cô giật nảy mình.

Hyun Joong không biết từ lúc nào đã bước đến ôm lấy cô, cảm giác được vòm ngực ấm áp của anh, hơi thở của anh thoảng qua tóc, cả người cô như bất động, vô cùng bối rối nhìn xuống móng chân.

“Nếu không được thì cứ đứng cả ngày thế này đi” -  Lại còn thách thức cô nữa cơ đấy

“Shillang ...” – nhìn kĩ cô phát hiện ra một chuyện rất thú vị - “Lâu như vậy giờ vợ mới nhận ra ... hahahaha ... hình như chân shillang còn ngắn hơn cả chân vợ đấy”

“Không thể nào” – ai đấy giật mình buông cánh tay đang ôm cô hết nhìn chân mình rồi lại nhìn chân cô.

Hwang Bo mở to mắt – “Lấy thước đo đi, nếu chân vợ dài hơn vợ sẽ đá chồng ra khỏi nhà rồi đi làm”

“Được thôi, ai sợ ai?”


*Rengggggggggg renggggggg* - chuông điện thoại chợt vang lên, Hwang Bo vội cầm lấy, là chị dâu của cô


[Ne, hyungsoonim, chào chị]

[Giờ ấy ạ] – cô liếc mắt nhìn Hyun Joong, đột nhiên đưa tay bịt miệng anh ra hiệu cho anh im lặng rồi kéo anh chạy lên tầng – [Dạ, em ở nhà, em ra ngay đây ạ]

“Wae ...w?” – Hyun Joong bị cô kéo đi, lắp bắp hỏi


[À .. chị đợi .. đợi chút, em đang thay quần áo] – vừa nói cô vừa ấn Hyun Joong vào tủ quần áo trong phòng mình, đóng chặt cửa tủ rồi chạy xuống nhà.



***


Vội vàng mở cửa, Hwang Bo ngó quanh mà chẳng thấy ai, chị dâu cô mới đó mà đã đi đâu mất rồi không biết. Cô thở dốc, đang định quay vào nhà thì có ai đó giật giật gấu áo của cô. 

"Cô Hwang Bo ... mẹ cháu đi rồi, mẹ cháu bảo hôm nay ở đây chơi với cô" - Ji Woo bụ bẫm vừa nói vừa nhoẻn miệng cười với cô.

================
(tiếp)


Ji Woo vẫn đang ngước mắt nhìn Hwang Bo, một tay túm lấy gấu áo cô còn tay kia thì lấm lem sô cô la. Cô vẫn đứng đờ người ra như thế, quay lại nhìn ngôi nhà, cô chợt nhớ đến người giờ vẫn còn ngồi trong tủ quần áo của cô.



Phải làm sao với hai đứa trẻ này bây giờ?




“Cô, cô, hôm nay chúng ta lại chơi trò nấu ăn như lần trước đi. Giờ mình đi siêu thị luôn được không cô” – Ji Woo đong đưa cánh tay khiến áo cô xộc xệch, con bé thậm chí còn lúc lắc hai bím tóc của nó để nài nỉ.



“Ừ ... được rồi. Nhưng từ đã, cháu nhìn xem, cô vội chạy ra nên còn chưa xỏ giày đây này. Cô cũng phải chạy vào nhà lấy túi nữa. Còn nữa, rửa ngay cái tay toàn sô cô la của cháu đi Ji Woo"



“Arasoyo ... cô mau vào nhà lấy túi đi thôi, cháu sẽ rửa luôn và ngay đây”



Hwang Bo lại một lần nữa đờ người ra khi Ji Woo chạy lon ton qua cổng đến rửa tay bằng vòi nước trong vườn. Con bé thật nhanh mắt, nó nhìn ra cái vòi nước ngay gần đấy để không phải vào trong nhà.



Có cái gì đó khiến cô không muốn nhấc chân bước vào trong. Hic, cô hơi trề môi, tiếc ơi là tiếc, dù sao hôm nay cô cũng không thể đến shimsangtong làm việc, lại vẫn không thể hẹn hò cùng với shillang bé nhỏ. Mà cô lại không thể giận được, giận ai đây? Cháu gái cô ư? Không đời nào 




Kể ra thì ... có một chút.



Hwang Bo chạy chân trần trên cỏ vào nhà, cô vội vàng chải lại mái tóc rồi khoác túi xách lên vai, xong đâu đấy cô nói, bằng một giọng không được lớn lắm, cô sợ con bé Ji Woo bên ngoài sẽ nghe được - “Shillang, cháu gái của vợ đến và sẽ ở lại cả ngày. Vợ nghĩ ta nên hủy buổi hẹn hò thôi. Giờ vợ đi mua đồ, shillang hãy về trước khi vợ quay lại nhé.” – rồi chạy vội ra cửa. Chợt nghĩ ra điều gì cô quay lại nói thêm – “Mianhae shillang”




***




Mẹ của Ji Woo, chị dâu cô thường khá bận bịu với công việc của một kế toàn nên thi thoảng vẫn mang Ji Woo qua cho cô. Cô biết một phần cũng là ý của mẹ cô, mẹ cô nghĩ nếu thường xuyên cho cô chơi đùa với trẻ con rồi cô sẽ có tâm lí thèm thuồng cảm giác được làm mẹ, cảm giác được tự tay chăm sóc đứa trẻ của mình. Mẹ cũng thật là ...



“Cô, mua bột mì về làm bánh bí ngô nhé? Làm bibimbap thì thế nào nhỉ? À, mua sườn nữa” – con bé tự tay đẩy xe hàng đi khắp nơi, nhấc túi này xem túi kia y như một ahjuma chính hiệu khiến Hwang Bo bật cười.



“Ya, cháu nghĩ chúng ta nấu ăn cho doanh trại à? Chỉ có hai chúng ta sao ăn hết được mà nấu nhiều. Rốt cuộc là cháu muốn ăn bánh bí ngô, bibimbap hay là sườn nướng đây?”



Con bé nghĩ ngợi một lúc rồi trả lời – “Cả ba đi cô”



Vốn dĩ sức đề kháng của cô với trẻ con rất yêu ớt mà. Ok, cô đầu hàng.



Về đến nhà đã là 9 giờ sáng, Hwang Bo xách mấy túi đồ vào trong bếp rồi ngay lập tức bận rộn. Bếp là lãnh địa của cô, luôn luôn thế. Ji Woo chạy vào lăng xăng giúp cô nhặt giá đỗ, rửa rau rồi hòa bột. Thực ra những gì con bé có thể làm không nhiều, sau cùng thì hai tay của nó đầy bột nhão và khuôn mặt thì đầy mồ hôi như vừa vào lò nung. 




Dù thế, nó đi rửa tay rồi thở dài đầy mãn nguyện như thể việc nó vừa làm là cứu cả Trái Đất vậy. Nó bắt đầu ra phòng khách bật TV xem.



Thế rồi đột nhiên Ji Woo bị mấy tờ giấy trên bàn thu hút, mấy tờ giấy giống như được xé ra trong một cuốn truyện tranh nào đó, chưa được tô màu, chỉ có hình vẽ và những khung chữ. 



Là câu chuyện về một người ngoài hành tinh – Uzooshin, đang bay đến Trái Đất để tìm hiểu về tình yêu, Ji Woo chăm chú đọc rồi bật cười ha hả, nó không hề biết đây là mấy bản vẽ dở của Hyun Joong.



Vì còn chưa tô màu nên Ji Woo tụt xuống khỏi sô pha để đi tìm màu tô, nó đá phải một cuộn len màu xám trên sàng nhà rồi nhận ra sợi chỉ của cuộn len đến từ một nơi nào đó rất xa. Đột nhiên Ji Woo muốn biết sợi chỉ này đến từ đâu, ừm, giống như đi khám phá một miền đất mới, nó hăm hở đi theo sợi chỉ, trèo lên những bậc cầu thang.




***





Cái sự thực là Hyun Joong đã ngủ ngay sau khi bị nhét vào trong tủ khoảng 2 .. anh nghĩ là 3 phút thật khiến anh không tin nổi. Mùi thơm từ những bộ quần áo của Hwang Bo thực sự rất dịu nhẹ, một vài chiếc váy của cô phất phơ trước mặt anh y như ru anh vào giấc ngủ vậy. Và anh đã ngủ quên trời đất, buin à, shillang thực sự giỏi đóng cảnh ngủ nhất trên đời luôn. Mở mắt một cái là bị nhét vào tủ, đến lần mở mắt thứ hai thì xung quanh anh đã tối om rồi.



Thứ duy nhất anh có thể cảm nhận được là hai chân đang tê rần rần vì phải ngồi lâu một tư thế. Vì thế Hyun Joong hơi ngọ ngoạy rồi lấy ngón tay chấm nước bọt bôi lên chóp mũi, một cách chữa dân gian phổ biến.



Anh bị thức dậy bởi những tiếng ồn ào dưới nhà, giọng nói cười của trẻ con và những tiếng chạy rầm rầm, anh đoán phải có đến 4 hay 5 đứa trẻ đang chơi đùa dưới tầng nên mới ồn ào thế. Thêm vào đấy, tiếng cào “rột rột” bên ngoài cánh cửa tủ cũng khiến anh ngủ không yên.



“Meo ~” – Hyun Joong nheo mắt nhìn qua khe cửa tủ, anh nhìn ra mèo buin đang cào cào bên ngoài.



“Aniyong, buin! Lâu rồi mới gặp mày” – Hyun Joong vẫy vẫy tay chào nó



Anh cũng không hiểu sao mình lại bị ngăn cách với buin của mình bởi cánh cửa tủ đáng ghét này, thế nên anh đẩy hé cánh cửa ra định bế buin vào nằm cùng. 



Con mèo trắng muốt vừa nhìn thấy anh thì ngay lập tức nằm ưỡn bụng ra, chờ đợi được chủ nhân của nó gãi bụng – trò mà nó yêu thích.



“Đồ đáng ghét!” – Hyun Joong đưa tay túm lấy nó lôi vào, ít ra nó vẫn nhớ ai là chủ nhân của nó nên anh khá hài lòng về nó. – “Ế, chân mày bị cái gì vậy nè?” – một đống len rối tung mắc vào những cái móng chân của con mèo, có lẽ là tai nạn nó gặp phải khi nghịch cuộn len của Hwang buin.



Hyun Joong thở dài rồi bắt đầu cặm cụi gỡ đống len rối bùng – “Mày giống y như buin, chỉ toàn gây rắc rối. Còn tao làm cái quái gì đây? Gỡ rối? Thật là ...”




“Ahjushi, ahjushi là ai thế?” – cuối cùng thì Ji Woo cũng tìm được sợi len đến từ đâu




Hyun Joong giật mình ngẩng đầu lên, mấy cái váy lại lòa xòa trước mắt anh. Và loáng thoáng qua mấy cái váy ấy, trước mặt anh là một cô nhóc, tầm khoảng 6 7 tuổi, váy hồng, tóc buộc hai bên, đôi mắt to tròn ... bản sao của Hwang buin thu nhỏ. buin của anh lúc nhỏ cũng giống thế này sao? Dễ thương một cách khó chịu (?)



“Ahjushi này sao lại ngồi trong tủ quần áo của cô Hwang Bo thế?”



“À, ...” – Hyun Joong giờ mới nhận ra tình cảnh của mình, chợt nhìn thấy bản vẽ của mình trong tay cô nhóc, anh vội nói – “À, ahjushi là u:zoosin, cháu biết u:zoosin mà đúng không nhóc? uzooshin mới bay đến Trái Đất, trên đường đến đây, U:zoosin còn đi qua hành tinh hondon, có được trái tim ấm áp nữa, ...”



“Ahjushi thực sự là u:zoosin ngốc nghếch này ạ?” – Ji Woo có chút nghi ngờ nhìn lại tranh vẽ - “Hai mắt có chút .. không giống, cái vương miện với áo choàng đen ..”



“Ai ngốc chứ con bé này. Là vì chú bị cô Hwang Bo của cháu cướp mất phi thuyền để bay về vũ trụ, cô ấy bắt chú mặc bộ quần áo bẩn thỉu này nữa, phép thuật của cô ấy khiến chú bị biến đổi ...” – nói đến đấy Hyun Joong lại bày ra một bộ mặt hết sức sầu thảm



Ji Woo đột nhiên nhếch mép cười, nụ cười làm Hyun Joong thấy chột dạ. Con bé này có chút gì đó nguy hiểm, ngay cả lúc nhìn thấy anh nó cũng không hề hét lên như những đứa khác, chỉ hất hàm hỏi ‘Ahjushi là ai thế’. Một phong cách lãnh đạo được di truyền và cải tiến hoàn hảo. Hyun Joong cảm thấy không chắc con bé có bị những gì anh vừa nói lừa không. Trẻ con bây giờ .. thật sự đáng sợ. Vì thế anh yên lặng ngồi thu lu trong tủ, dường như chờ kết luận của con bé.



“Ji Woo, cháu đang làm gì thế?” – Hwang Bo bước vào



“Cô .. chú này nói chú ấy là u:zoosin ..”



Hwang Bo vội chạy đến, lắp bắp nhìn con bé rồi lại nhìn Hyun Joong. Trời ạ, chẳng phải cô đã bảo anh hãy ra về trước khi cô quay lại rồi sao? Chuyện này ...




“À ... ừ. Chú ấy là u:zoosin” – với một giọng yêu ớt, Hwang Bo trả lời




“Chú ấy ngốc nên mới lừa cháu còn hiểu được, không ngờ cô cũng ngốc thế. Hai người nghĩ cháu không nhận ra chắc? Chú này suốt ngày ôm gà rán trong TV còn gì” – con bé xì một cái rồi chắp tay sau lưng bước xuống tầng




Hai “người lớn” trong phòng im lặng hồi lâu nhìn nhau rồi không hẹn mà cùng rùng mình một cái. Trẻ con bây giờ thật quá đáng sợ!




“Dù gì cũng lộ rồi, xuống ăn cơm rồi tính dụ con bé sau thôi. Shillang, thay tạm cái áo sơ mi này ra đi” – Hwang Bo nhanh chóng quyết định rồi đưa cho Hyun Joong một chiếc áo sơ mi màu rêu



“Sao vợ lại có sơ mi đàn ông trong nhà vậy?”



“Chuyện đó giờ quan trọng hả?”



*Gật*



“haizz, là mua cho shillang đấy, là vợ mua cho chồng, được chưa? Lần quay Muhans Girl bên Thái Lan thấy đẹp nên tiện tay mua về đó. Yên tâm mặc được rồi chứ?”



“ ...”



“Gì?”



“Vợ không ra ngoài để chồng thay áo sao?”



“Sao phải ra ngoài? Vợ không được xem chồng mình thay áo chắc?” – Hwang Bo khoanh tay bước tới, đột nhiên nháy mắt tinh nghịch –“ Áo là vợ mua, chồng cũng là của vợ. Cái lí do quái gì khiến chồng muốn vợ phải ra ngoài hả? Trong khi chồng phanh áo cho hàng nghìn fan hâm mộ, vợ không được như thế sao?”



“AAAA, Hai người có định xuống ăn cơm không vậy?” – Ji Woo dưới tầng buồn chán hét lên



“Dae, xuống đây” – Hyun Joong vội vã đáp lại



Bữa ăn cứ như thế “suôn sẻ” trôi qua ngoại trừ việc Hyun Joong ngập tràn cảm giác lo lắng về cô chủ nhỏ nên ăn uống hết sức chừng mực và không được phép xưng hô là ‘vợ, chồng’ với Hwang Bo. Haizz, cứ thế này không sớm thì muộn cũng sẽ bị đau dạ dày, anh ngán ngẩm thở dài, mặt mày ủ dột.



“Ahjushi vẽ những bức hình kia ạ?” – ji Woo đột nhiên hỏi



“Ừ, cháu thấy sao? Có thích không?”



“Có một chút” – con bé nhún vai đáp



“Anh thực sự vẽ những truyện tranh đấy hả u:zoosin” – Hwang Bo cũng hỏi, vẻ mặt sáng bừng, câu chuyện của Hyun Joong thực sự rất thú vị. shillang của cô đúng là gì cũng có thể làm được mà. Một chút tự hào nhen nhóm khiến cô không kiềm được nụ cười, khóe môi cong lên.



“Ahjushi thích cô Hwang Bo của cháu đúng không?”



“Khục .. khục” - lại không hẹn, cả Hwang Bo lẫn Hyun Joong cùng sặc, dạo này hai người tâm đầu ý hợp, thần giao cách cảm ghê.



“Chà, xem ra là đúng rồi. Bố cháu vẫn nói nếu có anh chàng nào đấy chui ra từ trong tủ quần áo của cô Hwang Bo thì tốt biết mấy, cô suốt ngày chỉ chơi với mấy cô béo béo rồi chó mèo khiến bố cháu sốt ruột.”



Hwang Bo vuốt ngực, anh trai cô thật biết cách nuôi dạy con, sao có thể để con bé nghe mấy lời này được cơ chứ.



“Ừ ... chú thích cô Hwang Bo của cháu”



“Thích bao nhiêu ạ?”



“Nhiều như năng lượng để tên lửa bay vào vũ trụ” – Hyun Joong nghĩ nghĩ rồi mỉm cười.



Hwang Bo có chút xao động, nụ cười của Hyun Joong khiến tim cô đập nhanh, hai má bất chợt thấy nóng nóng.



“Bố cháu thích mẹ cháu nhiều hơn thế”



“Ừ, tất nhiên tình cảm của chú chưa thể bằng bố cháu. Sau này ... sau này có lẽ sẽ bằng”




Hyun Joong múc một thìa bibimbap thật to rồi cúi đầu nhai nuốt. Cơm trộn bibimbap đầy đủ mùi vị trong miệng anh. Cuộc đời của anh có rất nhiều bản kế hoạch, kế hoạch phát triển năm, kế hoạch phát triển tháng, lịch trình mỗi ngày. Mỗi dòng, mỗi dòng đều được viết ra rất chi tiết. Có điều người viết không phải là anh.




Trong những bản kế hoạch ấy, ngoại trừ WGM thì không hề có tên Hwang Bo. 




Ngẩng lên nhìn nụ cười rộng của cô, anh lại không thể buông tay được. Đêm qua suy nghĩ rất lâu, anh đã định nói lời chia tay với cô, anh nghĩ đó là điều tót nhất anh có thể làm cho cô. 



Giờ thì chút quyết tâm ấy của anh lại không còn nữa rồi.

Thứ Hai, 8 tháng 7, 2013

[Fanfic] RACE OF LOVE (Ssangchu Fic) (Ngoại truyện 1)

Tên fic: Race of Love

Author: Hoathachthao28

Editor: Vy_julie

Rating: K

Ngoại truyện 1


KIM HYUN JOONG




Tôi không thể lí giải được nhân duyên giữa tôi và người con gái ấy, cũng không lí giải được vì sao tôi càng ngày càng bị em thu hút. Phải chăng vì tôi luôn hứng thú với những cô gái lớn tuổi hơn mình? Nếu vì lí do ấy thì phải, em hơn tôi 6 tuổi. Là số 6 mà tôi yêu thích.



Khác với cách tôi mỉm cười khi ngắm bầu trời đầy sao và khát khao ngày nào đó sẽ được bay ra khỏi vũ trụ. Khác với cách tôi chết lặng vì âm nhạc của Seo Taiji rồi sống chết theo đuổi con đường làm ca sĩ. Cũng không hề giống những cuốn truyện tranh mà tôi đọc đi đọc lại chăm chú đến sờn cả mép. Em thu hút tôi vì em là một công thức hoàn hảo của tất cả những thứ đó gộp lại, em với tôi chính là uzoosin, là Seo Taiji, là One Piece. Tôi tự hỏi sao trên đời này lại có một phép tính vượt qua cả thuyết tương đối của ngài Einstein như vậy. Đáp án ư? Đến giờ tôi vẫn chưa tìm ra. 


Lần đầu tiên tôi nhìn thấy em trên TV, trán đính một viên đá và chắp tay với điệu nhảy Ấn Độ, tôi đã phì cười rồi thắc mắc không biết em là người nước nào vậy. Ban nhạc của em so với Fin.K.L mà nói tôi không quan tâm lắm, em so với Lee Hyori – thần tượng trong lòng tôi lại càng kém xa. Nhưng mỗi lần nghe “Châu Phi thanh bình”, tôi lại chỉ nhìn em. Và tất nhiên, phì cười.


Sau đó tôi nghe tin nhóm nhạc của em tan rã, nghe nói là do quản lí ôm tiền bỏ chạy. Lúc đó, tôi đang là thực tập sinh. Tôi chặc lưỡi đoán nghiệp ca sĩ của em thế là xong rồi, em chắc sẽ mau chóng biến mất như hạt muối bỏ biển. Kpop vốn khắc nghiệt là vậy, không theo được thì ngay lập tức bị đào thải. 


Tôi có thấy tội nghiệp cho em không? Cô gái có nụ cười rạng rỡ và giọng rap khàn khàn, luôn khiến tôi bật cười và thắc mắc mãi về quốc tịch. Đáp án là không. 

Tôi sao có thể thấy tội nghiệp cho em khi mà tôi - một thực tập sinh, ngày ngày chui trong phòng luyện thanh chật ních người, hét lên những âm thanh vô nghĩa mà chính tôi cũng chẳng thể nghe thấy. Bố tôi phản đối chuyện tôi bỏ đại học Seoul theo nghiệp xướng ca vô loài còn mẹ tôi vừa đánh tôi vừa khóc nói tôi sau này cứ đẻ ra một thằng như tôi rồi sẽ biết nỗi khổ của mẹ.

Tôi bỏ nhà ra đi, lang thang trên đường không một đồng xu dính túi, tuyệt vọng vì bố tôi đập tan cây đàn rồi nói từ mặt không nhận tôi. Mọi người đều nghĩ ở cái tuổi của tôi, thứ tôi đang cố gắng làm là chống đối lại bố mẹ. Rồi cuối cùng, tôi sẽ không có tương lai, sẽ lãng phí tuổi trẻ của mình vào một ước mơ không có giá trị. Thật muốn chống lại cả cái thế giới đấy. Tôi đứng bên bờ sông Hàn, hét thật to.


Thế rồi tôi bắt gặp em, nói đúng hơn là không thể không chú ý đến em. Em đứng bên một quán điện tử, đang cố gắng đập những con thú bông trồi lên lặn xuống. Em ra sức đập chúng, mỗi lần giáng búa xuống đều hét to:

“Kết thúc chưa? 

Chưa kết thúc. 

Thất bại ư? 

Tôi không thể thất bại. 

Tôi sẽ bám trụ đến cùng.

Anh hãy mở to mắt ra mà xem!”


Ông chủ quán giương mắt nhìn em phá máy, mồm mấp máy, đứng khom mình, hai tay cứ đưa lên lại đưa xuống trong không khí. Trông ông ấy rõ là bức bối mà không dám vào can em. Tôi nhìn bộ dạng xót của của ông lão mà không thể không bật cười dù trong lòng tôi còn đang rối như tơ vò.


Cuối cùng em cũng chán, ngồi bệt luôn xuống đường, dựa lưng vào cái máy, hai mắt mở to, thẫn thờ. Em không khóc. Dù mắt em đỏ lên và đẫm nước vòng quanh, em vẫn không hề khóc. 


Tôi mỉm cười, lần đầu tiên cảm thấy có người đang ủng hộ giấc mơ của tôi dù người đó chẳng hề nói một lời động viên dành cho tôi. Tôi và em đang đứng trên cùng một con đường. Một niềm tin bùng lên trong tôi, nói với tôi rằng ngày nào đấy trong tương lai, tôi nhất định sẽ bước song song cùng với em.



Nếu như có ngày ấy, tôi sẽ xem em với Lee Hyori – thần tượng của tôi, ngang hàng nhau. Tôi thề.




Tôi vẫn chơi bass trong đám nhạc đường phố, say mê hát hò cùng các hyung. Bố tôi gọi tôi về nhà ném cho tôi bản hợp đồng kí với DSP, tôi biết ông vẫn không đồng ý với sự chọn lựa của tôi. Nhưng tôi sẽ chứng minh cho ông thấy, tôi làm được.


Sau khi kí hợp đồng, tôi được đào tạo cùng 4 người khác. Chúng tôi là một nhóm năm người và tôi là nhóm trưởng. Tôi nghe tin em quay trở lại với âm nhạc, ra album solo, tham gia show. Không ồn ào, nhưng mới mẻ và sống động. Em là một con rắn, lại một lần nữa thoát xác đến với một hình hài mới mẻ khác. 



Năm 2005, nhóm nhạc của tôi chính thức debut với tên SS501 – năm người như một người, tỏa sáng như Mặt Trời và những vì sao. Tôi làm nhóm trưởng, cảm giác rất lo lắng và áp lực. Nhưng hơn cả áp lực, tôi thực sự rất phấn khích. Không gì diễn tả được cảm giác được nhảy, được hát trên sân khấu. Không thứ gì khiến tôi say mê, tim đập rộn ràng bằng ánh đèn ấy. Không nụ cười nào vui vẻ bằng nụ cười của những thành viên trong nhóm. Không lời cổ vũ nào mạnh mẽ bằng những lời mà fan hâm mộ dành cho chúng tôi.

Tôi không có nhiều thời gian để nghĩ đến em nữa. Đúng hơn là không hề nghĩ đến em. Mỗi ngày 24 giờ đối với tôi dường như là không đủ. Ăn uống ngủ nghỉ chỉ trong vòng vài tiếng rồi lại tập luyện khắc nghiệt đổ mồ hôi. Về đến nhà, đồng hồ đã đổi sang ngày mới và tôi ngủ mà không biết mình ngủ cùng với ai trong cả đám người nằm như ngả rạ dưới sàn nhà.



Gặp lại em trong show X-Man hôm ấy tôi mới chợt nhớ ra cô gái đập bùm bụp cái máy chơi điện tử hôm nào. Tôi nghe tim mình đập thình thịch mỗi lần lén nhìn em. Làn da đen, đôi mắt to và giọng cười khàn. Nghe em cười mà tôi giật mình, thật đấy.

Em hoàn toàn không để ý gì đến tôi, tập trung chơi trong các trò chơi, kiêu ngạo và thách thức. Em có lí do cho điều đó vì em hầu như chiến thắng tất cả, dù cần thể lực hay trí tuệ em đều có. Tôi thật may mắn không cùng đội với em. Đứng trong hàng, tôi suy nghĩ làm sao để có thể thắng em trong trò chơi nói “Tất nhiên” rồi lại thầm cầu khấn vị thánh vũ trụ đại Uzoosin của tôi để em có thể đối đầu với tôi trong trò chơi ấy. 


Cầu được ước thấy.


Tôi đã thắng. Đầy thỏa mãn.


Nhưng rồi trò chơi sau đó, em đúng như dự đoán, lại đánh bại tôi.


Có nhớ tôi từng nói em là một con rắn không? Còn tôi thì nhiễm nọc độc của em rồi. Không chết ngay mà chết từ từ. 



Nhân duyên cho tôi gặp lại em một lần nữa trong show truyền hình WGM và chúng ta thành vợ chồng hờ. Thành thật mà nói tôi không thể nghĩ được vợ hờ của tôi lại là em, tôi luôn cho rằng sẽ là một idol trẻ trung nào đó. Đến khi biết đó là em, đến tận khi gặp em ở Jeju, thấy em ngồi trên xe mui trần đỏ rực, một tay đánh vô lăng, một tay giữ chiếc mũ xòe đang bay trong gió, tôi mới nhận ra tôi tê liệt rồi. Nọc độc của em ủ trong người tôi lâu như vậy, cuối cùng đã phát tác.


Tôi bắt đầu lo sợ. Lo em sẽ không thể hiểu nổi con người của tôi. Thế giới của tôi, dù có mở cửa đón em vào, em cũng chẳng thể bước chân vào được. Thế là xong rồi, cuộc hôn nhân này xem ra tôi chẳng thể hoàn thành nhiệm vụ đánh bóng tên tuổi cho SS501, hơn thế nữa em sẽ còn nhìn tôi như một người kì lạ khó hiểu, một thằng nhóc kì lạ kém em 6 tuổi. Càng tưởng tượng đến viễn cảnh đó, tôi càng muốn phát điên!


Cuộc hôn nhân của chúng ta cứ như vậy mà bắt đầu.



Em không hề cố gắng khiến tôi thay đổi nhưng tôi lại thay đổi vì em. Tôi nhận ra em đã cố gắng như thế nào để có thể theo được những suy nghĩ của tôi, nhận ra bên tôi em cười rất thoải mái. Tôi nhận ra em nồng nhiệt và nhân hậu hơn bất cứ cô gái nào tôi từng biết. Em khiến tôi mở lòng nhiều hơn với mọi người. Thế giới của tôi, không phải do tôi, mà là chính tay em mở nó ra. Em như cơn gió khuấy tung thế giới của tôi, đem cho tôi những cảm xúc vô cùng mới mẻ mà tôi chưa từng trải qua bao giờ. 


Em thay đổi tôi. Và tôi thích sự thay đổi đó, vô điều kiện.


Vị trí giữa em và Lee Hyori trong lòng tôi ư? Tôi sẽ không nói đáp án đâu.


Kết thúc cuộc hôn nhân hờ với em.


Tôi đóng phim. Tôi cố gắng diễn tốt một phần cũng vì hy vọng em sẽ thấy tôi trên truyền hình oách như thế nào. Ừm, vai diễn của tôi bị chê rất nhiều, lang thang trên mạng tôi đọc được vô số gạch đá người ta ném cho tôi. Tôi vẫn tiếp tục cố gắng vì nghe ở trong một chương trình nào đó, em nói lời động viên tôi. 


Quỹ đạo của tôi lại quay về với thời kì một ngày gò bó trong 24 giờ. Bay qua bay lại các quốc gia để quảng bá cho bộ phim, tôi bị nhiễm cúm H1N1.


Sau đó là scandal mà tôi không hề ngờ tới. Người ta ghi cho tôi những tội lỗi mà tôi không hề mắc phải. Tôi cũng không thể giải thích. Chỉ vài giờ, mọi người cùng lúc quay lưng lại với tôi. Còn tôi chỉ có thể im lặng chờ ngày sự thật được phơi bày. Mỉm cười chua chát, tôi nổi tiếng thật rồi đúng không?


Em lúc ấy, có quay lưng lại với tôi không?


Em là gió. Gió lướt qua tôi rồi không một lần quay trở lại. Tôi cũng không có đủ can đảm níu giữ lấy em. Tôi không thể. Nhờ cuộc hôn nhân với em, tôi ngày càng nổi tiếng hơn. Tình yêu với em có thể sẽ phá tan tất cả. Tôi nói rằng chờ đợi câu trả lời của em, chờ đợi tin nhắn của em. Nói dối cả thôi, chẳng qua tôi là một thằng hèn, không một lần dám bước đến trước mặt em.