Hiển thị các bài đăng có nhãn Ssangchu Fanfic. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ssangchu Fanfic. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

[Fanfic] RACE OF LOVE (Ssangchu Fic) (Chapter 24)

Tên fic: Race of Love

Author: Hoathachthao28

Editor: Vy_julie

Rating: K

Chapter 24

CHIA TAY



Có những kí ức bất chợt xuất hiện trong tiềm thức sau khi thổi đi một lớp bụi thời gian. Thoáng xuất hiện trong một ngày trời mưa lất phất, Hwang Bo nhận ra mình đang bước đi giữa một khu phố người Hoa mang đầy nét cổ kính. Có tiếng hát từ một chiếc radio cũ kĩ xa gần vọng lại, giọng nữ cao vừa tha thiết vừa thổn thức bao trùm cả không gian. 


Cô lang thang trên con đường đó cho đến khi bắt gặp một hình ảnh thân quen và chợt nhớ ra, là sinh nhật cô năm 25 tuổi. Hôm đó cũng là ngày cô tặng cho mình hình xăm đầu tiên trong đời. 

.

.

.


Tỉnh dậy nhưng chưa muốn mở mắt ngay, cô khẽ dụi đầu mình vào ngực anh, cảm nhận tiếng nhịp tim anh đều đều vọng lại như chính tiếng trái tim mình, cảm nhận cả tiếng thở khe khẽ của anh trên mái tóc mình. Có ai đó từng nói hãy ghi nhớ những cảm xúc cuối cùng và quên đi những đau thương trước đó. Cô không phải người thích ôm nỗi buồn mà gặm nhấm, giờ phút này cô chợt nhận ra cô còn chẳng thể nhớ về những chuyện trước kia nữa. 

Nếu như Hyun Joong không phải cảm xúc cuối cùng của cô, liệu đến một lúc nào đó sau này cô có thể quên đi khoảnh khắc này? 


Cũng có thể như thế lắm chứ.



Vốn định lẳng lặng ra về nhưng Hwang Bo nhận ra cửa đã khóa và cô thì không tài nào biết được mật khẩu. Vốn định gọi Hyun Joong dậy mở cửa cho cô nhưng lại biết người nào đó không thể dậy sớm nên chỉ có thể nhẹ nhàng vuốt ve hàng lông mày người đó cho hả giận.

Kiếm tạm một bộ quần áo của Hyun Joong, cô đi tắm rửa. Nước ấm chảy qua làn da trơn nhẵn, đưa tay sờ sờ hình xăm sau lưng, giấc mơ vừa rồi lại hiện lên. Cô vốn chẳng định xăm trổ lên người mình nhưng không hiểu vì lí do gì lại bước chân vào tiệm xăm mình đó. Có lẽ là vì tò mò, cô chợt nghĩ rồi bật cười. Đến cả lí do cũng chưa một lần nghĩ tới nhưng kì lạ là cô chưa bao giờ nghĩ giây phút kim xăm chạy trên lưng mình là một phút thiếu suy nghĩ hay hành động ngu ngốc nhất thời. Dòng chữ Hwang Bo Hye Jung từ ngày hôm đó gắn liền với cuộc đời cô, là bùa hộ mệnh của cô. Không ít tờ báo xếp cô vào danh sách những nghệ sĩ có hình xăm tệ hại nhất, nhưng với Hwang Bo, đó là trải nghiệm tuyệt nhất, nhắc cô luôn nhớ phải yêu bản thân mình đầu tiên. 

Tắm xong xuôi, Hwang Bo định bắt đầu nấu bữa sáng. Cô lục tung cả cái bếp của Hyun Joong mà không thấy có gì có thể đem ra nấu ăn được, thậm chí trong tủ lạnh cũng chỉ toàn rượu là rượu. 

Chẳng trách tối nào cũng la cà bên ngoài, không phải đến ăn chực nhà cô thì lại tụ tập cùng bạn bè ở Jaksal đến tận khuya. Hwang Bo chẹp lưỡi nhìn cái tủ lạnh, không còn cách nào khác đành phải gọi chủ nhân của nó dậy đi chợ giúp cô.

“Shillang!” – Hwang Bo bắt đầu gọi nhẹ nhàng – “Dậy đi nào”

Biết ngay mà, cô trề môi, người ta không động đậy. Cô khẽ khàng giật tấm chăn ra, chăn bị đè lên, cô mím môi giật giật. Sững người lại một lúc, cô thấy vẻ mặt anh nhăn nhó một cục giận giận.

“Đừng có tranh thủ lòng trắc ẩn của vợ. Shillang dậy đi thôi ~” 

Hwang Bo thở dài, nửa nằm nửa ngồi bên cạnh Hyun Joong, cô nheo nheo mắt, đưa tay cà cà vào mạng sườn anh. Anh có chút động đậy. Cô khúc khích cười càng cà mạnh thêm. Ai đó vẫn nhắm nghiền mắt quơ tay trong không trung rồi tóm lấy tay cô, cả người vùng dậy thoáng chốc khóa chặt cô dưới thân.

Hwang Bo dãy dụa muốn thoát khỏi, cô gào lên – “Aaaa, chồng nặng chết được!”

“Vợ ồn ào chết được!” – Hyun Joong cằn nhằn bằng giọng ngái ngủ khàn khàn, mở mắt nhìn Hwang Bo rồi nhanh chóng bịt miệng cô bằng một nụ hôn.

Hwang Bo hơi giật mình ngây người, đến lúc tỉnh ra thì lưỡi anh đã càn quét trong khoang miệng cô không sót chỗ nào. Hyun Joong càng hôn càng say mê, càng mãnh liệt khiến bản thân Hwang Bo cũng không biết mình bị cuốn theo anh từ lúc nào. Cô khẽ nhắm mắt. Ừm, có chút hưởng thụ.

Anh rời khỏi đôi môi ngọt ngào của cô, khóe miệng khẽ cong lên thỏa mãn nhìn cô. Cô đỏ mặt khẽ lườm anh – “Chồng còn chưa đánh răng”

“Thì sao?” – Hyun Joong lại tiếp tục hôn môi cô, lướt nhẹ trên vành tai cô rồi rơi xuống cổ cô, rồi ngực cô, mùi sữa tắm quen thuộc của anh thoảng trên người cô trở thành một mùi hương quyến rũ lạ thường. 

Đối với cô, anh chưa bao giờ đi xa đến mức này, bàn tay anh càn rỡ luồn vào áo thun trên người cô rồi cởi nó khỏi người cô, theo xương quai xanh vuốt ve làn da cô, dịu dàng hôn xuống nơi mềm mại trước ngực cô. Anh luôn biết giới hạn nơi anh có thể bước đến trong quan hệ với cô nhưng giờ phút này có cái gì đã vượt qua giới hạn đó mà chính anh cũng muốn phóng túng theo nó. Ý nghĩ rằng anh không thể đem lại cho cô điều gì và cô cũng chưa hề tin tưởng anh khiến cơn giận trong anh lại dâng lên. Anh ôm chặt lấy eo nhỏ của cô, hôn cô thật sâu, hơi thở ngày càng gấp gáp. Anh muốn tự dừng bản thân mình lại. Nhưng không còn kịp nữa.

Nhìn bờ môi cô đỏ lên vì những nụ hôn, cả người anh cũng nóng lên, những hơi thở nóng rực bao quanh che phủ mắt anh. 

Giây phút cuối cùng trước khi bị dục vọng lấn át, anh khắc chế mình ngừng lại, ngẩng đầu nhìn sâu vào mắt cô như muốn hỏi đáp án của cô.

Hwang Bo cũng không hề từ chối cảm xúc của chính mình, cô mỉm cười rồi đưa tay vò nhẹ tóc anh, ôm lấy khuôn cằm lởm chởm râu buổi sớm của anh, kéo anh xuống mà trao anh đáp án của cô. Giờ phút này, cô muốn anh.

Giống như khi những mũi kim xăm chạm vào lưng cô, giây phút anh đi vào cô vừa đau đớn vừa tê dại. Khắc sâu một kí ức nữa của cô thuộc về anh. 

.

.

.


Cuối cùng thì Hwang Bo cũng được ăn bữa sáng của mình vào giờ ăn trưa. Hyun Joong chỉ cho cô một chiếc tủ lạnh riêng nơi để toàn bộ đồ ăn mà mẹ anh vẫn gửi cho anh. Cô hết ngạc nhiên rồi chuyển sang trách anh sao có đồ ăn ngon như vậy mà không ăn lại để không như vậy.

Anh trả lời – “Chồng cũng cảm thấy mình rất tệ. Quan hệ giữa chồng với bố không được tốt nên chồng không mấy khi về nhà, có lẽ là vì hai người giống nhau, những lời yêu thương người khác đều trở nên khó nói trước mặt đối phương. Mẹ chồng là người ở giữa, dù cố gắng cỡ nào cũng không thay đổi được tình hình. Vậy nên bà cứ đi đi lại lại hai nơi, mỗi tuần đều mang đồ ăn mới cho chồng.”

Hwang Bo gỡ miếng cá rồi đặt vào bát Hyun Joong. Cô nghĩ về những lời Boram nói trước đây – “Chồng biết không? Boram nói vợ đã thay đổi được chồng. Vợ biết vợ là người phụ nữ có sức mạnh, nhưng vợ chưa bao giờ ảo tưởng về sức mạnh của bản thân mình. Vợ nghĩ là vì vợ đã hiểu chồng hơn, vợ nhận ra một Hyun Joong với những nét tính cách mà trước đây vợ chưa từng biết đến. Thế nên chúng ta trở nên thay đổi trong mắt đối phương. Chồng phải nói chuyện nhiều hơn với bố mẹ đấy, để họ nhận ra quá khứ không còn quan trọng nữa và chồng đã trưởng thành rồi.”

Anh chỉ khẽ gật đầu không nói. Lúc ngẩng lên bắt gặp ánh mắt cô nhìn mình, anh lảng tránh nhìn qua chỗ khác, cô nghịch ngợm nghiêng đầu chặn lại ánh mắt của anh. Cứ như vậy một lúc, cả hai đều phì cười, tiếng cười giòn tan của cô khiến anh chợt cảm thấy vô cùng dễ chịu.

“Chồng phải cố gắng lên đó! Aja aja hwaiting!”


Cô cúi đầu giấu đi những suy nghĩ phức tạp sau nụ cười. Ngày hôm nay, mối quan hệ của bọn họ đã chuyển sang một bước khác, giờ phút này cô quá khó khăn để lựa chọn tiếp tục hay dừng lại. 

Lúc chuẩn bị ra về, khi anh nắm tay cầm trên cánh cửa cô chợt giữ tay anh lại, nhìn anh thật lâu rồi nói – “Có thể cùng bước xuống phố với vợ không? Vợ muốn đến công viên, muốn ở trên tầng cao nhất của tháp Nam San, cùng chồng treo lên một chiếc khóa rồi cùng nhau uống rượu vang ngắn trời Seoul, còn muốn ngồi uống cà phê ở Shin Chon, muốn hát hò ầm ĩ ở Hong Dae, cùng chồng ăn những món thật ngon ở ShimSangTon, chỉ cho chồng thấy những cái đèn từ tay vợ chế ra từ dụng cụ nấu ăn.” – Cô nói liền một hơi rồi bật cười chua xót nhận ra thứ mình muốn thật nhiều.


Tay anh nắm chặt tay cầm, tựa như có thể khiến nó vỡ vụn. Anh không thể cùng cô làm những điều đó. 


Cô nói – “Lúc nào đó, chồng hãy thử tặng cho mình một hình xăm. Cảm giác quyết định ở bên cạnh ai đó cả một đời, có lẽ cũng có thể hiểu được một chút” – rồi đẩy cửa bước đi. 


Ngày hôm sau các trang tin tức đăng tin anh đã sang Nhật chuẩn bị cho tour diễn vòng quanh Thế Giới. Không cần phải nói ra cũng không cần phải giải thích, bọn họ đều tự hiểu đó là buổi hẹn cuối cùng. 


.

.

.


Jin Gook đi lại trước căn hộ của Hwang Bo, đêm qua hắn đã mất sạch tiền trên sới bạc. Vốn dĩ định chờ đợi thời cơ nhưng giờ hắn lại nghĩ khác. Khẽ nhếch mép vỗ vỗ tập phong bì trong tay, hắn bấm chuông cửa nhà Hwang Bo.

Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2013

[Fanfic] RACE OF LOVE (Ssangchu Fic) (Chapter 23)

Tên fic: Race of Love

Author: Hoathachthao28

Editor: Vy_julie

Rating: K

Chapter 23

KẸO CHUA



Hwang Bo rút điện thoại trong túi gọi cho Hyun Joong, đầu bên kia lập tức bắt máy. Cô chăm chú nhìn về phía anh, anh dựa cả người lên ô tô, khuôn mặt thoáng chút mệt mỏi nhưng giọng nói thì vẫn rất tỉnh táo

“Ừm, chồng đây”

Cô nheo nheo mắt cất giọng- “Oppa !” – Oppa sao? Oppa? Kim Hyun Joong nghe cô nói hai chữ này sẽ thế nào đây? Vừa rồi cái vẻ mặt của anh khi nói chuyện với Jessica đúng là tươi như hoa. Thật là …

Oppa ? Hyun Joong giật mình đứng thẳng dậy, ngay lập tức giơ điện thoại ra trước mặt, anh không nhận nhầm người đấy chứ ? Là Hwang Bo đây sao?

“Vợ sao vậy? Ya, lại say nữa rồi”

“Không có, em gái này đang hoàn toàn tỉnh táo oppa à ~”- Hwang Bo kéo dài giọng mũi, thích thú nhìn vẻ mặt khôi hài của Hyun Joong. Khuôn mặt ngây ra một lúc giống như không hiểu gì rồi khóe môi dần cong lên, anh hơi mím môi vì nhịn cười. Tay chân như thừa thãi nên bắt đầu đi đi lại lại trước đầu xe ô tô không ngừng.

Biểu cảm sinh động của Hyun Joong khiến Hwang Bo cảm thấy vô cùng buồn cười, như thế này mà sao đi đóng phim lại có người chê được cơ chứ? Đàn ông thích nghe câu oppa này đến thế sao?

“Ừm, nghe giọng cũng không giống đang say. Nhưng sao tự dưng vợ lại … lại… gọi oppa ?”

“Sao? Không được sao? Vợ muốn gọi thì gọi thôi.” – Cô trả lời như một điều hiển nhiên.

“Vậy từ giờ cứ gọi như vậy được không?”

“Không được. Tùy dịp sẽ gọi. Vợ không phải người dễ dãi đâu nhé.” – Lại nhớ những lời vừa rồi Jessica nói, Hwang Bo lại tiếp tục hỏi – “Chồng ăn tối chưa? Cùng vợ ăn tối được không?” 

Kim - Hyun - Joong! Giờ phút này dù anh trả lời thế nào cũng là đáp án sai hết cả. Hwang Bo vẫn đang lườm Hyun Joong từ đằng xa.

“Hả … Cũng có ăn một chút rồi. Nhưng ngồi ăn với vợ thì vẫn có thể. Vợ không định xuống xe sao?”

Anh đột nhiên hướng mắt về phía cô khiến cô hơi giật mình, đã nhìn ra cô ở đó từ lúc nào vậy nhỉ? Cô tắt điện thoại, đeo một chiếc kính đen to và quàng khăn kín mặt rồi xách túi sách và đồ ăn từ trong xe bước xuống. Anh mỉm cười rồi rảo bước đi đến xách đỡ đồ cho cô. Anh ghé tai cô thì thầm: “Có ai đó đang ghen ở đây ~”

“Đáng ghét!” – cô đưa đống đồ cho anh rồi phủi tay bước đi.

“Biết đường không vậy ahjuma?” – Anh bật cười trêu chọc

“Giờ là thế giới của Internet đấy Kim Hyun Joong ssi ạ”

.

.

.


Căn hộ của Hyun Joong ở tầng cao nhất của chung cư, nội thất bên trong khá đơn giản nhưng lại sắp xếp rất hợp lí khiến cả căn hộ mang phong cách rất lịch lãm. Hwang Bo nhìn xung quanh, kí ức của lần đầu tiên cô bước vào phòng anh ở Nhật lại ùa về, giá để truyện tranh, chewing gum do fan tặng để trong một cái hộp nhỏ bên cạnh sô pha, đàn ghi ta xếp bên cạnh cửa kính nhìn xuống Seoul ngập tràn ánh đèn. 

Trong lúc Hwang Bo mải ngắm nhìn xung quanh Hyun Joong đã thay đồ, vẫn thói quen không đi dép trong nhà, anh nhẹ nhàng bước đến ôm lấy Hwang Bo từ đằng sau lưng, cằm anh tì nhẹ lên mái tóc cô. Bóng anh và bóng cô in lên màn đêm ngoài cửa kính mờ mờ ảo ảo.

“Vậy là hôm nay chồng đi hẹn hò?”

“Ừm”

“Thật là thẳng thắn”

“Ừm”

“…”

“Vợ không định ăn sao? Chồng đói.”

“Òa, cái người này đúng là biết cách làm người khác khó chịu” – Hwang Bo vùng ra khỏi vòng tay của Hyun Joong, quay người lại đối mặt với anh. – “Đã đi hẹn hò về rồi còn muốn ăn nữa sao?”

Hyun Joong nắm lấy tay Hwang Bo kéo cô đến bên bàn ăn rồi đẩy cô ngồi xuống ghế, anh im lặng sắp đồ ăn mà Hwang Bo mang đến ra đĩa rồi lau thìa và dĩa cho cô, xong đâu đấy mới ngồi xuống đối diện với cô. 

“Vợ biết mà, đi xem mặt thì ăn uống sao mà ngon được”

Hwang Bo vẫn khoanh tay không thèm động tới thìa dĩa – “Tôi biết được là ăn ngon hay không ngon sao? Tôi đâu phải người đi xem mặt đâu.”

“Cũng không phải là vợ không có kinh nghiệm.” – Hyun Joong ngẩng đầu nhìn vào mắt Hwang Bo, nâng ly nước trong tay lên uống một ngụm – “Còn đến tận cửa hàng của tôi để cùng người đàn ông khác xem mặt. Cô gái này cũng thật là …” 

Hwang Bo bị vẻ mặt giận dỗi của Hyun Joong làm cho buồn cười, quên mất chính mình đang chơi trò giận dỗi, cô phì cười. –“Lúc đó, chồng không biết vợ lo lắng thế nào đâu, không ngờ địa điểm xem mặt lại là ở cửa hàng ăn nhanh của chồng.”

“Hôm nay chồng cũng chẳng có hứng thú gì đâu, Jae Joong không biết nên giới thiệu cô ấy cho chồng, chồng nể nên mới đi. Chồng nói thật lòng đấy.” – Hyun Joong nhấn mạnh.

“Vợ sẽ không ghen đâu. Đó là tự do của chồng, chúng ta đâu có ràng buộc gì nhau đâu” - Hwang Bo không nói gì thêm, nếu nói rằng cô không có chút gì ghen thì không đúng. Lúc nhìn thấy anh và Jessica nói chuyện điện thoại, thấy ánh mắt lấp lánh của Jessica cô biết cô gái trẻ ấy có tình cảm với Hyun Joong rồi. Nhưng vậy thì có gì sai đâu? Cô ấy không sai, anh cũng không sai. Ngay từ đầu cô đã nghĩ mối quan hệ giữa họ vốn không kéo dài lâu, không có ràng buộc, cứ như vậy bên nhau đến khi nào có thể.

Hyun Joong nhìn Hwang Bo, cô hơi cúi đầu tránh ánh mắt của anh. Một chút tức giận, anh hiểu cô đối với anh vẫn không đủ tin tưởng.

Cô bỗng ngẩng lên, ánh mắt chạm ánh mắt, cô nở nụ cười bí hiểm.

“Vợ chuẩn bị cái này” – Hwang Bo rút từ trong túi áo ra một hộp nhỏ màu xanh – “Ta da ~”

“Kẹo chua sao? Cho việc dọn dẹp buổi tối?”

Hwang Bo thích thú gật đầu.

“Chồng là bất khả chiến bại đấy, vợ nhớ không?” – Hyun Joong bóc hộp kẹo, vừa ngửi mùi hương, vị chua đã ngập tràn trong cảm giác.

Đáp lại lời khiêu khích của anh, Hwang Bo chỉ nhún vai và bĩu môi. Còn nhớ lần trước ở sân trượt băng thua anh trong trò mokchipang, người này đã không thương xót bắt cô ăn liền 5 viên kẹo chua. Đến giờ chỉ cần nhắc lại, cảm giác chua đến rùng mình lại xuất hiện. Lần này cô nhất định bắt anh khắc sâu kí ức đó y như cô.

Mokchipang là một phiên bản khác của kéo búa lá. Một khi bạn thắng được đối phương trong bước kéo búa lá, bạn tiếp tục phải lừa họ ra cùng kí hiệu với bạn trong lần ra tiếp theo. Cũng có nghĩa là nếu bạn muốn thắng thì phải biết được đối phương sẽ ra gì, kéo, búa hay lá đồng thời phải che giấu được ý định của mình. 

Hyun Joong gác đũa xuống, vẫn còn một miếng thức ăn nhưng ánh mắt đã ngập tràn ý chí chiến đấu. Anh hất đầu ra hiệu cho cô mình đã sẵn sàng rồi đưa tay ra …


.

.

.


“Buin, , thật là …” – Hyun Joong nhắm chặt mắt nhăn mặt vì những viên kẹo chua – “Vợ thật sự đã mua loại đặc biệt sao?”

“Tất nhiên rồi hahahahaha” – Hwang Bo lộ rõ vẻ mặt mãn nguyện, tự tay đeo tạp dề vào cho Hyun Joong rồi tung tăng chạy ra phòng khách, nằm dài trên sô pha xem phim.

Lúc Hyun Joong rửa bát xong, Hwang Bo đã thiếp đi lúc nào không hay biết. Anh ngồi xuống sô pha, mắt cũng bắt đầu trĩu nặng, im lặng nhìn cô ngủ. Cô đã thắng anh trong trò mokchipang rồi, là do cô giỏi che giấu suy nghĩ của mình hay do anh không còn hiểu cô như trước? 

Anh khẽ thở dài. Nhẹ nhàng bế cô vào giường, anh cũng nằm xuống bên cạnh cô, mi mắt cụp xuống. Những suy nghĩ rời rạc chậm rãi hòa vào nhịp thở đều đều của cả hai


Buin, chồng sẽ ôm vợ mà ngủ đây. ..


Để trả thù vợ. …


Kẹo chua thật là rất chua….

Thứ Sáu, 8 tháng 11, 2013

Món nợ kết hôn


Món nợ kết hôn 1:





Gởi Kim Hyun Joong yêu quý của vợ.



Vì lí do chúng ta li hôn, vợ tin rằng có những khoản chi phí trong 31 tuần mà chúng ta kết hôn cần phải tính toán.



1. Thuê xe mui trần, thuyền du lịch và phòng ở trong kì trăng mật: 2,000,000.

2. Thuê căn hộ chung cư cao cấp trong thành phố: 1,200,000

3. Trả tiền nước dùng cho sở thích của chồng, bồn tắm như hồ bơi trong nhà: 60,000

4. Tiền mua thức ăn đãi bạn và những cậu em chồng: 60,000

5. Vé vào cổng công viên nước ngoài trời: 60,000

6. Bánh sinh nhật và món quà đặc biệt vào ngày sinh nhật chồng: 100,000

7. Mua bộ váy đặc biệt để mặc trong sinh nhật chồng: 100,000

8. Làm việc nhà: 400,000

9. Tiền uống thuốc khi đan khăn choàng cổ cho chồng: 20,000 

10. Bể bơi phao đặc biệt cho chồng: 20,000

11. Chuyến đi đến Nhật vì vợ nhớ chồng: 2,000,000

12. Chuyến đi cùng cặp AlShin: 50,000

13. Tiền mua pháo hoa để làm chồng vui: 20,000

14. Chụp ảnh cưới trong ngày kỉ niệm 100 ngày của chúng ta: 2,000,000

15. Tiền đổ xăng khi chúng ta về quê: 60,000

16. Bữa ăn chia tay đầu tiên: 100,000

17. Kiến Tour: 100,000

18. Chuyến đi đến công viên yêu thích của chồng: 40,000

19. Bữa ăn làm quen các cô gái Wondergirls với các cậu em chồng: 100,000

20. Khoản lỗ phát sinh khi thực hiện những hành động kì quái do nhiệm vụ kì lạ của chồng: 200,000

21. Đi trượt băng cùng nhau: 20,000

22. Tiêm vắc xin phòng cúm cho chồng: 40,000

23. Nấu gà hầm sâm cho chồng: 20,000

24. Quần áo và làm tóc cho bữa chia tay chồng: 400,000

25. Mua kimbap khi đi leo núi Halla: 10,000

26. Những bộ áo cặp có thể sửa lại cuối cùng đã bị chồng phá hư: 100,000

27. Hơn 10 chai dầu dưỡng tóc và bí mật cất vào túi xách của chồng: 600,000

28. Vô số lần dùng nước dưỡng da mặt cho chồng: 800,000

29. Số anti-fan sau khi kết hôn với chồng khiến vợ phải đi gặp bác sĩ tâm lí: 200,000

30. Mua vitamin và ramen cho chồng khi chồng sang Nhật: 20,000

31. Mua rượu để chúc mừng chuyến leo núi thành công của chúng ta: 15,000

32. Mua album SS501 ở Nhật để ủng hộ nhóm của chồng: 25,000

33. Tiền tiêm vắc xin cho Jins do chồng quá phấn khích với cử chỉ dễ thương của vợ và đã bóp cổ Jins trong chuyến đi đến Busan: 50,000



Hiện tại, vợ mới nghĩ ra những khoản này thôi. Nếu chồng có nghi ngờ bất cứ khoản nào ở trên, vui lòng trả lời dưới bức thư này hoặc gọi vào di động cho vợ.



Tổng cộng: 11,200,000 Won
Nếu không có vấn đề gì, vui lòng chuyển số tiền này vào tài khoản của vợ.





Cảm ơn,
Người vợ đầu tiên của chồng
Hwang Bo Hye Jung




======================================================

Món nợ kết hôn 2:



Gởi Kim Hyun Joong yêu quý của vợ!

Sau khi suy nghĩ rất nhiều, vợ nghĩ có một số khoản mà vợ chưa xem xét. Chồng có thể trừ đi các khoản mà vợ mới gởi cho chồng hôm qua.

1. Sashimi và tiệc BBQ mà chồng đặc biệt chuẩn bị cho vợ bởi vì chồng không câu được con cá nào trong tuần trăng mật: 200,000

2. Dắt ngựa cho vợ khi chúng ta đi hưởng tuần trăng mật: 400,000

3. Nước uống tăng lực mà chồng mua về khi vợ dọn dẹp nhà cửa và chuẩn bị thức ăn một mình trong ngôi nhà ấm áp, mặc dù vợ thích nhận hoa của chồng hơn: 20,000

4. Bữa ăn ở công viên nước ngoài trời: 20,000

5. Những món quà đặc biệt chăm sóc da mà chồng mua từ bên Thái Lan cho vợ: 100,000

6. Thuốc mà chồng đặc biệt mua cho vợ khi vợ ốm: 10,000

7. “Cuộc xâm lược” cửa hàng 100 Yen ở Nhật của chúng ta: 15,000

8. Bữa tiệc mà các em chồng tổ chức cho chúng ta khi ở Nhật: 20,000

9. Chia sẻ với vợ món snack yêu thích của chồng - món bánh quy gạo khổng lồ: 2,000

10. Đặc biệt là dẫn vợ đến phòng thu âm và chúng ta đã có một CD phiên bản đặc biệt: 4,000

11. Gởi tin nhắn chúc mừng sinh nhật vợ, tin nhắn quốc tế đường dài đắt lắm phải không chồng?: 2,000

12. Đi gặp bác sĩ vì lại bị tiêu chảy sau khi ăn món gà rán mà bạn vợ mang đến để tránh cho vợ bị xấu hổ: 20,000

13. Giải thưởng trong lễ Trung Thu nhờ phần biểu diễn tuyệt vời của chồng, cuối cùng người được hưởng là vợ: 100,000

14. Bôi thuốc cho vợ sau khi làm vợ bị thương trong trận đấu marathon cùng chồng: 2,000

15. Mua mỳ jajjang và kem cho vợ khi ở công viên giải trí: 20,000

16. Đặc biệt chuẩn bị cho vợ như một người quản lí: 20,000

17. Lương làm quản lí một ngày cho vợ: 60,000

18. Mua ramen, thức uống và kẹo chua cho vợ ở khu trượt băng để giải rượu cho vợ: 20,000

19. Lần cuối cùng chúng ta cùng đến đảo Jeju (chuyến đi hưởng tuần trăng mật lần thứ 2): 1,000,000


Tổng cộng 2,035,000 Won được trừ đi.

Vậy là còn tổng cộng 9,165,000 Won, gởi vào tài khoản cho vợ ngay nhé. 

Nếu có gì thắc mắc, vui lòng gọi cho vợ rõ nhé.

Cảm ơn,
Người vợ đầu tiên của chồng, 
Hwang Bo Hye Jung 


Credits: http://ssangchu.blogbus.com/logs/38491298.html

================================================

Món nợ kết hôn 3:





Gởi Hwang Buin yêu quý của chồng!

Số tiền 9,165,000 mà vợ tính đó đã được chuyển vào tài khoản của vợ. Vợ kiểm tra lại nhé.

Và...

Với tư cách là người chồng đầu tiên của vợ, người mà vợ bỏ rơi....

Chồng cũng có danh sách dưới đây, vợ tham khảo nhé:

1. Tài xế cho Buin trong lần đi tuần trăng mật : Miễn phí

2. Bắt muỗi cho Buin: Miễn phí

3. Chuẩn bị buổi sáng cho Buin: Miễn phí

4. Chơi đàn piano cho Buin nghe: Miễn phí

5. Hát Ballad cho Buin: Miễn phí

6. Chơi ghi-ta cho Buin : Miễn phí

7. Massage toàn thân cho Buin: Miễn phí

8. Làm cún con cho Buin và giúp Buin nhặt đ: Miễn phí

9. Làm vệ sĩ cho Buin: Miễn phí

10. Làm hướng dẫn viên du lịch và thông dịch viên cho mỗi Buin: Miễn phí

11. Gấp hạc giấy cho Buin: Miễn phí

12. Bản quyền chụp ảnh với Buin: Miễn phí

13. Người đồng hành cùng Buin, thậm chí nắm tay và cùng chạy dưới mưa (điều mà chồng rất ghét): Miễn phí

14. Để Buin bobo (ôm) chồng: Miễn phí

15. Cõng Buin: Miễn phí

16. Làm thợ cắt móng chân và giúp Buin sơn móng: Miễn phí

17. Làm phi hành gia và hái sao trên trời cho Buin: Miễn phí

18. Trong trái tim chồng, không còn gì thuộc về chồng nữa: Vô giá

Buin, hãy xem qua danh sách trên nhé.

Giá ở trên là chính xác rồi đấy, không phải nghi ngờ gì đâu.

Nếu vợ có bất cứ suy nghĩ gì về những điều trên, liên lạc với chồng ngay khi có thể nhé.

Chồng của vợ.

P/S: Chúng ta đã li hôn rồi sao? Tại sao chồng không thể nhớ ra nhỉ?


Credits: http://ssangchu.blogbus.com/logs/38492254.html

=========================================================

Món nợ kết hôn 4:



Kim Hyun Joong yêu quý,

Vợ đã nhận được câu trả lời của chồng. Vợ cũng đã kiểm tra tài khoản. Cảm ơn chồng rất nhiều.

Về trái tim vô giá mà chồng đề cập trong thư, sau khi suy nghĩ rất nhiều...

Vợ quyết định dùng cả cuộc đời mình để trả lại cho chồng.

Đây là khoản có giá trị nhất của vợ, vì vậy chúng ta hãy hòa giải cuộc hôn nhân của chúng ta nhé.

Dưới đây là những điều vợ sẵn sàng làm cho chồng sau khi chúng ta kết hôn:

Tử tế với tất cả những gì thuộc về chồng ... kể cả mẹ chồng, bố chồng, và anh trai chồng...

Bắt chuồn chuồn cho chồng bất cứ lúc nào.

Khi nào chồng muốn bắt muỗi cho vợ, vợ sẽ không ngăn chồng lại.

Lưu lại tất cả các tin nhắn chồng gởi cho vợ.

Nấu canh rong biển cho ngày sinh nhật của chồng.

Thay mặt chồng gọi điện cho mẹ để cảm ơn bà đã mang chồng đến thế giới này ... bởi vì nhờ có mẹ mà vợ mới có cơ hội gặp được chồng.

Khi thi đấu với chồng, vợ sẽ cố gắng hết sức để cho chồng thấy là vợ không hề cố ý thua chồng.

Tránh đi đến những bãi biển có cá mập với chồng...

Cải thiện khả năng uống (rượu) của vợ

Làm việc chăm chỉ để giữ dáng để chồng vẫn có thể thấy được cơ thể mảnh mai khi vợ 40 tuổi, nhưng vợ sẽ không chê bai cái bụng phệ và cái đầu hói của chồng khi chồng 40 tuổi.

Chồng không phải mua cho vợ những món quà đắt tiền, chỉ cần dây chuyền đậu phọng và hạc giấy là đủ rồi.

Nhưng vợ sẵn lòng mua ghi-ta cho chồng dù chúng đắt cỡ nào đi nữa.

Vợ sẽ không bắt chồng nói những điều ủy mị  ... bởi vì vợ biết thậm chí khi chồng không nói những điều đó không có nghĩa là chồng không yêu vợ...

Vợ sẽ để ý thời tiết thay đổi ở Nhật Bản và Trung Quốc bởi vì chồng làm việc ở những nơi đó....

Khi chồng có hoạt động ở nước ngoài, vợ sẽ đến công ty hàng không để kiểm tra thời gian cất cánh và hạ cánh...

Vợ sẽ kiểm tra hành lí cho chồng để xem liệu đã có vitamin và ramen chưa...

Giúp chồng chăm sóc Jaksalee (con chó của Hyun Joong)

Bắt Jins làm quen với Jaksalee....

Tập cho Jins và Jaksalee làm các động tác đáng yêu mà chồng thích...

Dĩ nhiên vợ cũng sẽ tập làm các động tác đáng yêu...

Vợ sẽ bỏ hết các bộ váy ngắn của vợ ... nhưng vợ vẫn có thể mặc khi chỉ có hai chúng ta đúng không?

Giới thiệu những cô gái tốt cho các em chồng...

Làm việc chăm chỉ để giúp đỡ gia đình ... nhưng nếu chồng sẵn lòng giúp vợ, vợ sẽ đồng ý...

Những đứa con bé bỏng? Một đội bóng ư? Không vấn đề gì ... thậm chí nếu điều đó có nghĩa là vợ sẽ hy sinh hình dáng của mình ....

Nhưng vợ cũng mong ước có cả con trai và con gái ... vì vậy vợ có thể nhìn thấy chúng lớn lên như thế nào ... và chồng có thể nhìn thấy vợ chăm sóc chúng ra sao...

Vợ sẽ đan thêm những chiếc khăn choàng chỉ dành riêng cho chồng....

Và sẽ may thêm những chiếc áo khoát thật đẹp để chồng mặc trong mùa hè...

Mặc những chiếc áo cặp khi cùng đi thể dục vào mùa thu....

Dĩ nhiên, vợ sẽ giúp chồng thay thế những chiếc áo cặp cho đến khi chồng hài lòng....

Vợ sẽ chủ động mời chồng, ‘Chúng ta cùng đi công viên giải trí chơi tàu lượn siêu tốc nhé’...

Là chỗ tựa cho chồng bất cứ khi nào chồng mệt mỏi....

Không cần hái sao trên trời cho vợ....

Không cần nói với vợ rằng ‘Chồng yêu vợ’

Bởi vì .... vợ yêu chồng...


Credits: http://ssangchu.blogbus.com/logs/38492254.html

Thứ Bảy, 10 tháng 8, 2013

[Series Oneshot][Ssangchu fanfic] In Another World (Story 2)

Tên fic: In Another World

Author: Hoathachthao28

Rating: K

Thể loại: Romantic

Disclaimer: Họ thuộc về tôi.

Status: On-Going

Cast: Kim Huyn Joong- Hwang Bo Hye Jung


Note:

Ở một thế giới khác, nơi họ không phải là họ của hiện tại. 


Không chắc đây có phải là series oneshot không, rất muốn viết

dài dài nhưng không muốn hứa hẹn gì nhiều.

Story 2

QUÁI VẬT KIM HYUN JOONG
Nụ cười của người đàn ông này giống như trẻ con. Không giống với đôi mắt có lúc ẩn chứa suy tư, nụ cười của anh ta chẳng hề giấu diếm gì cả. Âm thanh như những tiếng thủy tinh chạm vào nhau từ một cái chuông gió trong một ngày có gió thổi. Vừa ấm áp, vừa mát lạnh.



2 giờ 35 phút, Hyun Joong cuối cùng cũng lấp đầy những dòng chữ trong khung truyện cuối cùng của Love Love Planet. Giờ là lúc con kiến thứ 253 đang cố trèo lên chui xuống trên bàn phím bị xử tử, có lẽ nó cũng không biết được tội danh của nó. 

Con kiến đáng ghét khiến Hyun Joong mất tập trung vì phải nhìn nó và lũ đồng bọn của nó – những con kiến đã làm tổ trong laptop của anh đi đi lại đi trước mắt. Nên miết cho nó nát bét dưới đầu ngón tay hay cảnh cáo nó về hành vi nhập cư bất hợp pháp đây? Hyun Joong tự hỏi và cuối cùng lựa chọn phương án thứ hai. Thế giới sau ba cuộc đại chiến đã trở nên tiến bộ rồi, là con người tiến bộ thì không nên dùng bạo lực giải quyết vấn đề.

“Này, về nói với kiến chúa của mày, hãy dọn ra khỏi laptop của tao ngay lập tức nghe chưa?”

Hyun Joong di chuột đến nút gửi mail nhưng rồi lại ngần ngừ, đôi mắt khẽ nheo lại, cùng với đó khóe môi cũng cong lên. Để cho Hwang Bo khốn đốn thêm 28 giờ nữa, anh quyết định không gửi bản thảo mà tắt máy.


Hyun Joong ngáp dài một cái, rời khỏi bàn làm việc đi đến giường, hơi ấm từ sàn nhà bằng gỗ dưới chân lan nhanh lên. Con người ai cũng có một trái tim ấm áp, Uzoosin kể từ hôm nay cũng đã có một trái tim ấm áp từ hành tinh Hondon.



.

.

.




8 giờ 30 phút, Hwang Bo đã check mail đến lần thứ 51, nhấn F5 liên tục và vẫn không hề thấy tập tin từ địa chỉ kia được gửi đến. 

Cô khẽ thò đầu khỏi cái màn hình máy tính rồi ngay lập tức rụt lại, tổng biên tập cách vài lớp kính dày y như có ăn ten bắt sóng ra đa, đang cúi đầu chợt ngẩng lên khiến tim Hwang Bo muốn nhảy lên tận cổ.

Không thể nói Park Jung Min tự nhiên mà trèo lên chức tổng biên hay đi cửa sau hoặc núp dưới ô dù nào đó, Hwang Bo thừa nhận cô nàng đó có tài thật sự. Dù thế, Hwang Bo vẫn không thể ưa nổi tính cách cũng như vẻ ngoài của Jung Min. 

Hãy nhắm mắt và tưởng tượng ra một con lạc đà hai bướu nhé, nếu cắt đi cái bướu bên trên của nó rồi đem lắp vào vị trí đối xứng với lưng trên ngực nó, tiếp theo là dựng cho con lạc đà đứng thẳng lên trên hai chân sau. Wow! Quý cô Jung Min đã đứng trước mặt quý vị rồi đấy ạ. Xét ở vài khía cạnh, Jung Min còn giống một con ngựa vằn nóng tính thích đá chân lung tung và ăn cà rốt liên tục nữa nên nếu như miêu tả cô ta là loài động vật lai giữa lạc đà và ngựa vằn thì có lẽ chính xác hơn. 

Vì mới nhậm chức được năm tháng, dù có nghe danh tiếng của Kim Hyun Joong cô ta chắc cũng không thể nào tưởng tượng và hiểu nổi tình tình quái dị của tác giả này. Việc cô ta thường làm chỉ là thúc giục Hwang Bo phải nộp bản thảo cho đúng thời hạn không sai một giây. Thật là một con người vô tình!


Và đã là lần F5 thứ 168. Đầu Hwang Bo giật lên từng tiếng, chính xác với nhịp bước chân cộp cộp từ đôi giày cao gót 8 phân hàng hiệu của tổng biên tập.

“Tuần này tôi không hề nhắc nhở nhiều vì chị đã hứa chắc như đinh đóng cột rằng bản thảo tập mới sẽ đến đúng hạn. Hwang Bo ssi, giờ còn cách ‘hạn nộp’ đúng 5 phút nữa đấy”

Hwang Bo nhún vai, bàn tay vẫn không rời phím F5 – “Tôi vẫn đang chỉnh lí lại một chút. Cho những gì hoàn hảo nhất” – Cô đã nói cô không hề thích bị thua kém tổng biên chưa nhỉ? Giờ thì nói rồi đấy, tốt rồi, 5 phút nữa đấy Kim Hyun Joong, không, còn 4 phút nữa thôi.

“Tôi có nên ngó qua những gì chị đang làm không?” – Jung Min đẩy cao gọng kính


.

.

.



Quái vật, Kim Hyun Joong đúng là quái vật!


“Vậy mới nói, sao anh ta lại có thể căn giờ chính xác đến như thế chứ. Cứ tưởng tượng chỉ cần chậm hai ba giây nữa thì mình đã bị lời nói dối kia làm cho mất mặt rồi. Ahhh, mình ghét nói dối, mình thề sẽ không bao giờ nói dối dù chỉ là lời nói dối bé như cái móng tay, thật không tốt cho sức khỏe của mình chút nào hết.” 

[Ừ, cứ dừng lại ở đây thôi đừng nói thêm bất cứ điều gì, nhất là thề thốt độc địa. Sau này nếu cậu nói dối thì câu nói ngay bây giờ của cậu cũng là nói dối đấy]

“Này Boram, cậu thiếu tin tưởng vào bạn bè thế cơ à?” – Hwang Bo hét to vào điện thoại không hề để ý Hyun Joong đã đi sau cô từ bao giờ.

Anh bắt gặp cô từ ngoài đường lớn, cả người hoàn toàn biến mất trong chiếc áo khoán màu rêu và khăn quàng to sụ màu vàng đậm. Khăn quàng cổ ư? Hyun Joong cúi nhìn chiếc khăn cùng màu len vàng sậm trên cổ mình, tự nhiên bật cười. 


Từ khi nào nhỉ? mùa hè năm nay thì phải, một ngày Hwang Bo chạy đến Jaskal nài nỉ anh như thế.

“Xin anh hãy hoàn thành tập truyện ngắn đăng trên tạp chí Sunday đúng hạn cho tôi được không?”

Không biết vì sao lúc đó anh lại đưa ra một điều kiện khá ngớ ngẩn thế - “Cô đan khăn cho tôi được không? Một chiếc khăn len đan trong ba ngày, chiều dài ...” – Anh cúi nhìn người mình rồi lại ngẩng đầu nhìn cô, cười ranh mãnh – “nếu quàng khăn thì phải được ít nhất ba vòng quanh cổ, còn nếu buông ra thì phải dài đến đầu gối tôi”


Hwang Bo vẫn đang nói chuyện điện thoại, tiếng cười khúc khích của cô rơi lại về phía Hyun Joong. Cô gái này lắm lúc thật ồn ào. Chiếc xe scooter chở hàng lao ầm ầm về phía mình mà còn chẳng hề hay biết.

Hyun Joong chạy vội lên nắm lấy cánh tay Hwang Bo kéo cô dạt vào lề đường, vừa kịp lúc chiếc scooter đi qua. May mà anh kéo cô vào, tay lái của chiếc xe chỉ kịp sượt quá lưng anh, còn cô thì đã nằm gọn giữa anh và bức tường đá.

“Ya, cô không có mắt à?” – Anh bước lui lại, nhìn cô, khuôn mặt giờ trắng bệch.

Im lặng một hồi lâu cô mới ngẩng đầu nhìn anh, nhận ra là anh, cô bối rối lắp bắp mấy câu trong miệng – “Gì mà phải làm người ta giật mình như thế chứ?”

Hwang Bo vẫn đang dựa vào tường, cô đứng thẳng dậy định bước đi nhưng rồi thấy gót chân đau nhói, khiến cô kêu thành tiếng – “Ahhh ...”

“Sao thế?” 

“Không biết, chắc vừa rồi bị trẹo chân rồi.”


.

.

.



Hwang Bo không nhớ nổi cảm giác được cõng là như thế nào nữa, lần cuối cùng cô được cõng đã lâu lắm rồi. Kim Hyun Joong, anh hãy nghĩ là anh may mắn đi, là người thứ hai ngoài bố tôi được cõng tôi trên lưng đấy, Hwang Bo nghĩ thầm.

Nhớ lại khoảnh khắc được anh ta kéo vào lề đường, như thế nào nhỉ? cảm giác ấm áp đột ngột kéo đến khiến cô tê liệt. Khuôn mặt cô chạm vào ngực anh, giống như một cái ôm hờ nhẹ nhàng. Ahhh, cô điên rồi, điên rồi, không nghĩ là thiếu đàn ông lâu ngày lại dễ sinh ra ảo giác như thế đấy.

“ Tôi không ngờ cô ấp ủ kế hoạch này lâu ngày thế đấy” – Vì cõng Hwang Bo trên lưng, dải khăn quàng cổ của cô đung đưa qua lại trước mặt anh.

“Kế hoạch gì? Tôi cố ý ngã để được anh cõng chắc, là anh tự nguyện cõng tôi đấy chứ”

“Tôi không nói cái đó, cái khăn len này ...” – Hyun Joong xốc nhẹ Hwang Bo trên lưng – “Lúc đó tôi không biết sao cô lại đồng ý nhanh như vậy, ấp ủ hết hè qua thu, cuối cùng cũng được đeo khăn đôi cùng với tôi”

“Anh ... con người này cũng thật là ... chẳng qua là vì thừa len. Này, vì anh bắt tôi đan khăn cho anh giữa mùa hè nên tôi phải khổ sở kiếm len thế nào anh biết không? Vì hàng ít nên người ta bắt tôi mua hẳn một lố 12 cuộn mới chịu bán, đem đan hết khăn cho cả nhà tôi mà vẫn còn thừa ...”

“ ...”

“Này, tôi nói thật đấy”

“Vừa rồi tôi có nghe cô nói dối tổng biên tập của cô thì phải”

“ ...”


Kim Hyun Joong là quái vật. Một con quái vật đáng ghét.


"Click"

"Làm gì thế?" - Hwang Bo giật mình 

"Chụp ảnh. Kỉ niệm ngày chúng ta quàng khăn đôi"

"Thật tình ..." - Không thể nói gì được anh chàng này nữa, Hwang Bo không hiểu sao coo lại không thể ngăn mình mỉm cười, khóe môi cứ cong lên mãi - "Đâu, đưa đây xem nào"

"Cô không được xóa đâu đấy!" - nói vậy nhưng Hyun Joong chỉ giơ điện thoại cho Hwang Bo nhìn

"Ahhhh, chụp lúc tôi không để ý nên miệng méo kìa. Không xinh đẹp gì hết! Chụp lại tấm khác đi"

Hyun Joong bật cười rồi mau chóng chụp lại.


“...Mình sẽ không nói dối dù chỉ là bé bằng cái móng tay”



Nụ cười của người đàn ông này giống như trẻ con. Không giống với đôi mắt có lúc ẩn chứa suy tư, nụ cười của anh ta chẳng hề giấu diếm gì cả. Âm thanh như những tiếng thủy tinh chạm vào nhau từ một cái chuông gió trong một ngày có gió thổi. Vừa ấm áp, vừa mát lạnh.


Quái vật ... nhiều lúc cũng đáng yêu.